Chương 15

Xung quanh còn rất nhiều ấu thú đang nhìn, tiểu báo đen ngại mất mặt, vội vàng đứng vững lại.

“Đừng hòng làm thân,” nó nhe nanh làm bộ hung dữ, để lộ cặp răng nhọn còn chưa mọc hoàn chỉnh, “tao chẳng thích mấy đứa phế vật đâu.”

Chạy có năm vòng mà cũng tốn từng ấy thời gian — theo nó thấy, Dư Bạch giống hệt con đứt đuôi kia, vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây.

Với tình trạng của Dư Bạch, tiểu báo đen chẳng lo nó uy hϊếp địa vị của mình. Nó vẫn là kẻ nổi bật nhất trong đám ấu thú này.

Chỉ có lời của tiểu heo rừng khiến nó hơi để tâm, nhưng Dư Bạch lại không trả lời, nhất thời nó cũng bó tay với đối phương.

Dư Bạch vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc nãy, nhiệt tình vẫy đuôi, đôi mắt xanh biếc nhìn tiểu Hắc Báo: “Ưʍ...”

“Sao nó không nói gì?”... tiểu heo rừng nhỏ giọng thì thầm... Không phải là... ngốc đó chứ?”

“Nhường đường.”

Một giọng nói đột ngột cắt ngang bọn chúng.

Mấy ấu thú vây quanh tản ra, để lộ bóng dáng một tiểu Hắc Báo khác.

Nó ngậm bát nước dưới đất, đi về phía bên kia sân — nơi chuyên đặt bát đĩa.

Một tiểu báo đen đi ngang qua trước mặt tiểu báo đen còn lại.

Dư Bạch trợn tròn mắt.

Hai đứa giống hệt nhau — từ dáng người cho đến độ cong của cái đuôi vểnh lên, chỉ khác là con xuất hiện sau nhỏ hơn một chút.

Tiểu Hắc Báo lúc nãy chặn Dư Bạch hừ lạnh một tiếng, đột nhiên mất hẳn hứng thú với cục lông trắng trước mặt.

“Thôi... nó thu lại ánh nhìn, xoay người bỏ đi... đi múc nước cho ta.”

Tiểu heo rừng lập tức vâng dạ, hớn hở chạy đi ngậm bát nước.

Tiểu Hắc Báo vừa đi, mấy ấu thú khác cũng giải tán, chỉ còn lại một mình Dư Bạch đứng ngơ ngác tại chỗ.

Dù có chậm hiểu đến đâu, Dư Bạch cũng nhìn ra được — đám ấu thú này hình như chẳng thích nó cho lắm.

Có lẽ vì nó mới đến, mọi người chưa quen biết nhau.

Đuôi Dư Bạch rũ xuống. Nó quay đầu, phát hiện tiểu lang nâu ở góc sân đang nhìn mình.

Cảm giác hụt hẫng lập tức tan biến, Dư Bạch đứng dậy, chạy về phía tiểu lang.

Cục lông trắng vẫy đuôi rối rít tiến lại gần. Rõ ràng mới chạy đủ năm vòng mệt muốn xỉu, mà lúc này trông như đã hồi phục kha khá sức lực.

Tiểu lang dịch sang bên cạnh, nhường chỗ cho Dư Bạch, rồi đẩy bát nước trước mặt sang cho nó.

Dư Bạch cực kỳ tự nhiên quen thân, không đợi tiểu lang nói gì đã cúi đầu “ùng ục ùng ục” uống nước.

Tiểu lang nằm xuống lại, lặng lẽ nhìn về phía xa. Đợi Dư Bạch uống xong ngẩng đầu lên, nó bỗng cất tiếng: “Con Liệt Xỉ Báo vừa rồi muốn bắt nạt ngươi, tên là Cách Nhân.”

Dư Bạch men theo ánh mắt của tiểu lang nhìn qua, thấy tiểu báo đen đang được vài ấu thú vây quanh.

“Con bên kia gọi là Ô Nguyên,” tiểu lang quay đầu, lén chỉ cho Dư Bạch một hướng — chính là con tiểu báo trông rất giống Cách Nhân, “là con út của thủ lĩnh họ Ô.”

Cùng là Liệt Xỉ Báo, nhất là ở giai đoạn ấu thú, trông giống nhau vốn là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng đúng lúc đó — con của thủ lĩnh lại bị một đồng tộc khác đè đầu cưỡi cổ khắp mọi mặt, vậy thì... đúng là tình huống hơi vi diệu.

Lại thêm việc thủ lĩnh họ Ô vốn không ưa những thú tộc yếu ớt, dạo trước thậm chí còn râm ran tin đồn — Cách Nhân có khi sẽ được thủ lĩnh nhận làm con nuôi.

Tiểu lang nheo mắt, phơi nắng lười biếng: “Chúng nó trông giống nhau lắm, đừng có nhận nhầm.”