“Hiện tại Ninh Vương đang tạm trú tại vương phủ trong thành, chẳng bao lâu nữa sẽ khởi hành rời kinh. Ngươi mau đi đi, nhớ hành sự kín đáo, đừng để Ninh Vương sinh nghi.” Tiết Đình dặn dò.
“Biết rồi, giao cho ta thì ngươi cứ chết tâm đi.” Thời Cửu đáp.
“Giao cho ngươi đương nhiên ta yên tâ… Ngươi nói cái gì?”
“Không có gì.” Thời Cửu không mở miệng nữa, xoay người rời đi.
Tiết Đình nghi ngờ nhìn bóng lưng cậu một cái, rồi chỉ huy những ám vệ còn lại ném thi thể “Thập Cửu” xuống cái hố đã đào sẵn, dùng đất lấp bằng, lại dọn sạch vết máu trên mặt đất.
Nhìn từ bên ngoài không thấy bất kỳ chỗ gì bất thường, sẽ chẳng ai phát hiện ra nơi này từng chôn một người.
*
Thời Cửu thu dọn hành trang, vội vã đến phủ đệ Ninh Vương.
Thật ra cậu cũng chẳng có hành lý gì để dọn, chỉ có vài món y phục tùy thân cùng với một trăm lượng vàng vừa mặc cả được từ chỗ Tiết Đình.
Trong phim truyền hình lúc nào cũng diễn cảnh người xuyên không mang theo vật dụng tùy thân đến cổ đại, bao gồm cả điện thoại, nhưng đến lúc chính mình xuyên qua mới biết, mấy thứ đó đều là lừa người ta cả.
Lúc cậu mới đến đây, trên người vậy mà đã mặc sẵn y phục ám vệ, đeo bội đao ám vệ, ngay cả tóc cũng tự động biến thành tóc dài, trên người không có lấy một chút dấu vết nào liên quan đến hiện đại. Nếu không phải ký ức hai mươi năm qua vẫn rõ mồn một trước mắt, cậu suýt nữa đã nghi ngờ tất cả mọi thứ về thời hiện đại chỉ là một giấc chiêm bao.
Thời Cửu không đi cửa chính mà lặng lẽ trèo tường vào vương phủ. Cậu thu lại hơi thở, trước tiên lượn một vòng quanh phủ để làm quen với môi trường, sau đó mới tìm đến chỗ ở của ám vệ “Thập Cửu”.
Y phục trên người vẫn còn dính máu, mùi máu tanh thoang thoảng khiến cậu rất khó chịu, cậu cần phải nhanh chóng thay một bộ khác.
Lần này Ninh Vương về kinh chỉ là tạm trú, đám ám vệ đi theo như bọn họ cũng vậy, thế nên trong phòng “Thập Cửu” chẳng có vật gì chứng minh thân phận. Cậu chỉ tìm thấy một tay nải ở đầu giường, bên trong có một bộ y phục ám vệ, kích cỡ y hệt bộ đang mặc, còn có một thanh chướng đao, trên vỏ đao khắc hai chữ “Thập Cửu”, có lẽ là cùng một bộ với thanh đao bên hông.
Ninh Vương này không hổ danh là thân vương, đao mà ám vệ mang theo đều theo quy chuẩn hoàng gia. Kiểu dáng của hai thanh đao này và loại cậu dùng ở Huyền Ảnh Vệ gần như không có gì khác biệt, trọng lượng cũng hoàn toàn đồng nhất, vung lên vô cùng thuận tay.