Bắt đầu rồi, thủ đoạn thức thứ hai của lãnh đạo: Chiêu bài tình cảm.
Lấy ơn cứu mạng ra để ép cậu.
Thì ra cậu đã làm ám vệ mười bốn năm? Chính cậu còn không biết.
Mười tuổi đã phải đi làm, thật đáng thương, đau lòng mà ôm lấy bản thân đáng thương.
Cậu ăn nốt miếng cơm cuối cùng trong khay, đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên: “Ta giúp ngươi một tay, ngươi trả cho ta bao nhiêu thù lao?”
“Gì cơ?” Tiết Đình ngạc nhiên, nói nãy giờ, hóa ra tiểu tử này chỉ muốn tiền?
Hắn ta đã chuẩn bị sẵn, nếu cậu còn không đồng ý nữa thì sẽ...
... Quỳ xuống cầu xin.
Hắn ta thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Vậy thế này, bất kể bệ hạ thưởng cho ngươi bao nhiêu, Tiết Đình ta sẽ tự móc tiền túi, cho ngươi năm mươi... Không, một trăm lạng vàng! Ngươi thấy sao?”
“Được.” Thời Cửu gật đầu, chìa tay ra: “Nhưng phải đưa ngay bây giờ.”
Tiết Đình: “...”
Há miệng mắc quai, cậu thật sự dám đòi!
Một trăm lạng vàng, là một ngàn lạng bạc, toàn bộ số tiền tiết kiệm của hắn ta bao nhiêu năm qua cũng chỉ có chừng đó!
Thà quỳ xuống cầu xin còn hơn.
Vẻ mặt Tiết Đình méo mó, nghiến răng nói: “... Được, nhưng ta phải về gom tiền. Trước giờ Tý đêm nay, nhất định sẽ đưa đến tận tay ngươi.”
Thời Cửu bưng khay cơm đứng dậy: “Thành giao.”
Đợi cậu đứng dậy rời đi, Tiết Đình mới phản ứng lại có chỗ nào đó không đúng.
Chuyện lạ, rõ ràng hắn ta mới là thống lĩnh Huyền Ảnh Vệ, rốt cuộc tại sao lại phải thương lượng với một tên thuộc hạ chứ?
“Này ngươi…” Hắn ta quay đầu lại, muốn tìm lại chút tôn nghiêm vừa đánh mất, nhưng giọng nói lại đột ngột im bặt.
Chỉ thấy một cái khay ăn sạch bách được đặt ở chỗ thu hồi khay bát, làm gì còn bóng dáng Thập Cửu đâu nữa.
*
Đêm đó vào giờ Hợi, một trăm lượng vàng được đưa đến ký túc xá của Thời Cửu. Sáng sớm hôm sau, cậu đã bị Tiết Đình gọi đi làm nhiệm vụ ngoại cần.
Thời Cửu đi theo hắn ta ra ngoại thành, nhìn thấy mấy đồng nghiệp đang đào hố trên đất.
Nhìn kích thước và hình dáng cái hố kia, vừa khéo có thể chôn một người.
Quả nhiên, tầm mắt cậu vừa lệch đi đã nhìn thấy trong bụi cỏ bên cạnh có một thi thể nằm đó. Trên cổ thi thể có một vết thương rất sâu, hiển nhiên là do hoành đao mà Huyền Ảnh Vệ mang theo gây ra, một đòn chết ngay.
Tiết Đình ngồi xổm xuống, lột y phục trên người thi thể ra, lại gỡ chiếc mặt nạ trên mặt hắn ta xuống đưa cho Thời Cửu: “Kẻ này là ám vệ bên cạnh Ninh Vương, khéo làm sao, số hiệu của hắn cũng là Thập Cửu. Nào, thay vào đi, từ nay về sau, ngươi hãy dùng thân phận của hắn nằm vùng bên cạnh Ninh Vương.”
Thời Cửu: “…”
Cái xã hội phong kiến chết tiệt này, cái tên bạo quân trời đánh này!!!