Chương 6

Nói làm gì? Nói rồi sẽ bị giao việc, cậu đâu có ngu.

Người làm càng nhiều việc, việc sẽ càng nhiều hơn.

“Tiểu tử này, đúng là điềm tĩnh.” Lông mày cau có của Tiết Đình lại giãn ra. Bao nhiêu người trong nhà ăn tìm nãy giờ mà không tìm thấy Thập Cửu đang ngồi ăn cơm ngay đây. Đây chẳng phải là người bệ hạ cần sao?

Dù cấp dưới có ngang ngược đến vậy, trong cảm nhận của hắn ta vẫn trở nên dễ nhìn hơn. Hắn ta hạ giọng: “Lời ta vừa nói, chắc hẳn ngươi cũng nghe thấy. Thập Cửu, ngươi nghĩ sao?”

Thời Cửu dán mắt vào phần thức ăn còn lại trong khay.

Phiền thật, đã trốn kỹ vậy mà vẫn không thoát.

Đã đến nước này, thôi thì ăn cho xong bữa cơm đã.

Thấy cậu không đáp, Tiết Đình thở dài, cố thuyết phục bằng tình bằng lý: “Ta biết nhiệm vụ này gian nan, nhưng đây là do bệ hạ đích thân dặn dò. Là Huyền Ảnh Vệ, chúng ta không thể từ chối. Ngươi thử nghĩ xem, nếu làm tốt, chắc chắn bệ hạ sẽ không keo kiệt mà ban thưởng cho ngươi. Biết đâu sau này ngươi có thể ngang hàng với ta.”

Bắt đầu rồi, thủ đoạn thức thứ nhất của lãnh đạo: Bánh vẽ.

Vẻ mặt Thời Cửu không chút thay đổi: “Thống lĩnh ám vệ cũng vẫn là ám vệ, Tiết đại nhân có tài giỏi đến đâu, chẳng phải cũng phải ngồi trên xà nhà như ta, chờ bệ hạ sai bảo sao?”

Tiết Đình nghẹn lời: “Vậy ngươi muốn gì?”

Thời Cửu lại im lặng.

Tiết Đình hơi không hiểu ý của cậu. Những thủ hạ ám vệ khác của hắn ta, hắn ta đều biết rõ gốc gác, chỉ riêng Thập Cửu này, cảm giác tồn tại quá thấp khiến hắn ta thường xuyên quên chú ý đến.

Một lúc lâu sau, hắn ta lại lên tiếng: “Ninh Vương điện hạ sức khỏe không tốt, có lẽ nhiệm vụ nằm vùng của ngươi sẽ không kéo dài. Khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ trở về, ta sẽ tâu xin bệ hạ cho ngươi rời khỏi Huyền Ảnh Vệ. Từ nay về sau, ngươi sẽ được tự do. Ngươi thấy thế nào?”

Chiếc bánh vẽ này, vừa to vừa tròn.

Ai mà chẳng biết Huyền Ảnh Vệ chỉ có vào mà không có ra. Trừ phi chết, không ai có thể trốn thoát. Nếu có một chút hy vọng chạy thoát, cậu đã chạy từ lâu rồi.

Cho cậu tự do? Gϊếŧ cậu cũng là cho cậu tự do rồi.

Thấy chiêu này vẫn không hiệu quả, vẻ mặt Tiết Đình có chút đau khổ. Hắn ta đè thấp giọng, trầm trọng nói: “Thập Cửu à, mười bốn năm trước khi ta nhặt ngươi ở ven đường, lúc ấy ngươi hơi thở thoi thóp, thân mang bệnh nặng. Ta đưa ngươi về Huyền Ảnh Vệ, chữa bệnh cho ngươi, lại truyền dạy võ công. Ta nghĩ mười bốn năm nay ta chưa từng bạc đãi ngươi. Giờ đến lúc nguy cấp, lẽ nào ngươi không muốn ra tay tương trợ sao?”