Chương 4

Sao lại đuổi đến tận đây rồi?

Ăn cơm không được bàn chuyện công việc, không hiểu sao? Ghét nhất là lãnh đạo không có giới hạn.

Các ám vệ đang ăn cơm đều đồng loạt bỏ đũa, tụ lại xung quanh Tiết Đình, chắp tay hành lễ: “Tiết đại nhân.”

“Bái kiến Tiết đại nhân.”

Tiết Đình gật đầu, nhìn quanh, những khuôn mặt quen thuộc đều đã có mặt. Hắn ta hắng giọng: “Bệ hạ có thánh chỉ, Huyền Ảnh Vệ cần cử một người đến nằm vùng bên cạnh Ninh Vương, làm tai mắt để kịp thời báo cáo mọi động tĩnh của y về kinh thành.”

“Ninh Vương?” Các ám vệ nhìn nhau, một người lên tiếng: “Chẳng phải bên cạnh Ninh Vương đã có tai mắt của triều đình rồi sao? Sao còn phải...”

Một ám vệ khác xen lời: “Ngươi vừa đi làm nhiệm vụ về à? Sau hôm tiết Thiên Thu, Ninh Vương đã gửi trả những tai mắt đó về rồi. Y còn nói với bệ hạ là ‘nếu Hoàng huynh không yên tâm về đệ, cứ quang minh chính đại phái người đến giám sát, chỉ cần báo một tiếng, đệ sẽ luôn đưa người đó đi cùng, hà tất phải quanh co lòng vòng’.”

“Ninh Vương điện hạ cũng can đảm đấy, dám không nể mặt bệ hạ như vậy.”

“Ninh Vương và bệ hạ vốn thân thiết, tất nhiên tình cảm huynh đệ gần gũi hơn người thường. Vả lại, với cái thân thể của Ninh Vương, biết đâu ngày nào đó sẽ... Thật sự chẳng cần phải nể mặt ai.”

“Đại nhân.” Một ám vệ nhìn Tiết Đình: “Thuộc hạ muốn biết, hai tai mắt kia sau này sẽ ra sao?”

“Gϊếŧ rồi, ngay vừa nãy.” Tiết Đình từ từ lau một giọt máu dính trên lòng bàn tay. “Ta tự tay gϊếŧ.”

Các ám vệ im lặng.

Bị lộ thân phận sẽ bị gϊếŧ, hầu như nhiệm vụ nằm vùng nào cũng vậy. Nếu có thể, chắc chắn không ai trong số họ muốn nhận công việc này.

“Trước đây, những tai mắt bên cạnh Ninh Vương thường dùng thân phận môn khách để tiếp cận y, tiện bề moi tin tức. Nhưng lần này chúng ta phải đổi cách.” Tiết Đình nói. “Lần này y về kinh chúc mừng sinh thần bệ hạ, cũng dẫn theo ám vệ thân cận. Ta định chọn một trong số đó, để người của chúng ta thay thế.”

“Thay thế ám vệ ư? Ninh Vương không có võ công, sống yên ổn nhiều năm nay đều nhờ ám vệ bảo vệ. Chứng tỏ ám vệ của y chắc chắn không phải dạng vừa. Với thân thủ của đại nhân người thì có thể đảm nhiệm, chứ chúng ta...”

Tiết Đình khoát tay. “Võ công chỉ là thứ yếu, mấu chốt là người này phải có khinh công tuyệt đỉnh, đi không dấu vết, phải đủ khiêm tốn, không gây chú ý... Các ngươi có ai tiến cử không?”

Các ám vệ nhìn nhau.