Có làm trâu ngựa cũng không bao giờ tự chuốc lấy việc, trời sập cũng có người cao hơn chống, gặp chuyện thì tìm lãnh đạo. Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sẩm tối, chắc chắn cơm đã dọn sẵn ở nhà ăn.
Ở thêm một giây là thiếu tôn trọng a di ở nhà ăn.
Tan làm!
Chẳng ai để ý có một ám vệ đã lén lút bay ra ngoài cửa sổ. Tiết Đình vẫn quỳ trên đất: “Bệ hạ, lần này Ninh Vương điện hạ hồi kinh có đưa về hai tai mắt bị bại lộ, nên xử trí thế nào đây?”
“Xử trí thế nào ư? Kẻ vô dụng tất nhiên là gϊếŧ.” Hoàng đế bực bội vung tay. “Sau này những vấn đề thừa thãi thế này, không được hỏi nữa.”
“Vâng.”
Thời Cửu quen đường đến nhà ăn.
Ở đây ba tháng, nếu hỏi cậu nơi nào quen thuộc nhất, ngoài xà nhà ở đại điện thì chính là nhà ăn của Huyền Ảnh Vệ.
Lúc này còn sớm, nhà ăn chưa có nhiều người. Cậu đi đến cửa sổ, nói với a di... không, là công công ở nhà ăn: “Xới cơm.”
Thái giám kia ngẩng đầu, đánh giá khuôn mặt đã tháo mặt nạ của cậu một hồi, giọng the thé nói: “Nhìn ngươi lạ mặt quá, mới tới à?”
Thời Cửu: “Hôm qua ngươi cũng hỏi ta y như vậy.”
Và cả hôm kia, hôm kìa, cho đến ngày đầu tiên cậu xuyên đến.
“Vậy sao? Ta cứ thấy chưa gặp ngươi bao giờ.” Thái giám xới cơm cho cậu, cố tình xới thêm nửa muỗng. “Người mới, ăn nhiều vào.”
Thời Cửu: “...”
Đã nói không phải người mới mà.
Cậu bưng khay cơm tìm một góc khuất, ngồi xuống ăn một cách âm u.
Việc duy nhất đáng mừng kể từ khi xuyên không là cơm của Huyền Ảnh Vệ khá ngon, ít nhất là ngon hơn cơm ở công ty cũ. Gà vịt cá thịt đủ cả, mỗi ngày một món khác nhau.
Dù sao đây cũng là công việc bảo vệ Hoàng đế, lão ta không đến nỗi hà khắc khoản này với bọn họ. Hơn nữa, đối với ám vệ như bọn họ mà nói, rất có thể hôm nay đi làm nhiệm vụ, ngày mai sẽ không trở về nữa. Mỗi bữa cơm đều có thể là bữa cuối cùng, cơm chặt đầu thịnh soạn chút cũng là điều hiển nhiên.
Thời Cửu ăn cơm rất chậm, mỗi ngày phải tốn rất nhiều thời gian cho việc ăn, như vậy thời gian làm việc sẽ không còn nhiều.
Khổ ai thì khổ, chứ cái bụng thì không thể chịu khổ được.
Ăn được nửa chừng, các đồng nghiệp khác mới lần lượt tan ca. Nhà ăn dần đông người.
Thời Cửu ngẩng đầu lên, thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Người đó vỗ tay hai cái: “Mọi người lại đây, có chuyện quan trọng muốn thông báo.”
Tiết Đình...