Chương 2

Ngay cả quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cũng thật vừa vặn, khiến cậu trở thành “mỹ nam u sầu” nổi tiếng trong giới đồng liêu.

Đúng vậy, ba tháng trước, cậu còn là một nhân viên văn phòng hèn mọn của thế kỷ hai mươi mốt. Vì thức trắng đêm tăng ca, lúc đứng dậy đột nhiên tối sầm. Đến khi tỉnh lại, cậu đã ở nơi này.

Ai cũng bảo nghề của họ rất nguy hiểm, nhưng chẳng ai nói còn rất dễ xuyên không.

Cậu mất ba tháng để nắm bắt mọi chuyện ở đây. Đây là một triều đại không tồn tại trong lịch sử, tên là Ung. Ung Triều vừa mới được thành lập không lâu, hoàng đế đương quyền là đời thứ hai. Theo quan sát của Thời Cửu, vị hoàng đế này có một sở thích đơn giản mà đầy kí©h thí©ɧ...

Không có gì làm là gϊếŧ người chơi chơi.

Đại thần nói không xuôi tai thì gϊếŧ, phi tần hầu hạ không ưng bụng thì gϊếŧ, đầu bếp nấu ăn không ngon cũng gϊếŧ... Tóm lại là gặp ai cũng gϊếŧ, là một bạo quân chính hiệu.

Trớ trêu thay, cậu lại xuyên thành ám vệ, chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho chính bạo quân ấy.

Chẳng biết so với công việc cũ, cái nào nguy hiểm hơn.

May thay, ông trời đóng cánh cửa này thì lại mở ra cánh cửa khác. Tuy cậu mất đi cuộc sống yên ổn, nhưng lại có được võ nghệ xuất quỷ nhập thần. Nhờ vậy, cậu có thể quang minh chính đại mà lười biếng... Ở thế giới này.

Nực cười thật, đã phải hầu hạ bạo quân rồi, chẳng lẽ còn muốn cậu máu chảy đầu rơi để làm việc hết mình sao?

Có ai trả thêm tiền đâu.

Thời Cửu từ từ đeo lại mặt nạ.

Sao vẫn chưa tan làm vậy…

Không biết là ai phát minh ra chuyện bắt ám vệ phải đeo mặt nạ. Cái thứ nặng trịch bằng kim loại này vừa nóng vừa bí, suốt ngày úp lên mặt, đến da đen cũng phải thành da trắng.

Thời Cửu ngẩng đầu nhìn lên xà nhà qua lớp mặt nạ, thi triển khinh công, nhẹ nhàng quay lại vị trí cũ.

Cậu nhảy lên nhảy xuống như vậy, nhưng chẳng ai trong đại điện để ý đến.

Một ám vệ khác hạ xuống trước mặt Hoàng đế, quỳ một chân, chắp tay hành lễ: “Thuộc hạ có mặt.”

“Tiết Đình, trẫm lệnh cho ngươi chọn một người trong Huyền Ảnh Vệ có thân thủ nhanh nhẹn, đầu óc linh hoạt, cài vào bên cạnh Ninh Vương. Quan trọng nhất là tuyệt đối không được để Ninh Vương phát hiện.”

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Tiết Đình... Thời Cửu nhìn người kia một cái. Nếu cậu nhớ không nhầm, đó chính là thống lĩnh Huyền Ảnh Vệ, cấp trên trực tiếp của mình.

Gọi thẳng tên Tiết Đình, xem ra là chuyện lớn rồi.

Không ổn chút nào.