Chương 10

Thử đao xong, Thời Cửu thay y phục, mùi máu tanh nơi chóp mũi đã tan biến, hàng mày đang khẽ nhíu cuối cùng cũng giãn ra.

Y phục để thay giặt trong phòng “Thập Cửu” hình như chỉ có một bộ này, bộ kia… Đem đi giặt là được.

Cậu vo tròn y phục định đem đi giặt, tay bỗng nhiên bị thứ gì đó chọc vào, lật ra xem mới phát hiện trong túi áo ngực có nhét một phong thư, một góc phong thư đã bị cậu làm cho nhàu nát tạo thành nếp gấp.

Phong bì vẫn chưa dán kín, bên ngoài không viết chữ nào. Thời Cửu hơi do dự, cuối cùng vẫn lấy lá thư bên trong ra xem thử.

Thư là viết cho “Mẫu thân”, dường như là một bức thư nhà chưa kịp gửi đi.

Chữ viết quả thực chẳng ra làm sao, sai chính tả mấy chỗ, lại là chữ phồn thể, cậu đọc cả buổi mới hiểu được. Trong thư cũng chẳng có nội dung gì đặc biệt, chẳng qua là hỏi thăm sức khỏe mẫu thân, kể lại tình hình gần đây.

Thì ra tên “Thập Cửu” này mới làm ám vệ cho Ninh Vương được ba ngày. Trong thư nói, hắn ta vốn làm hộ vệ trong phủ một vị quan ở kinh đô, chỉ vì vị quan kia muốn đánh chết một con mèo hoang lạc vào nhà, hắn ta lên tiếng khuyên can nên bị giận lây. Vị quan nọ định sai người đánh hắn ta đến chết ngay trước cửa, đúng lúc xe ngựa của Ninh Vương đi ngang qua, Ninh Vương thấy hắn ta đáng thương bèn bỏ tiền ra mua về.

Khớp với những gì Tiết Đình đã nói.

Chỉ là tên “Thập Cửu” này cũng thực sự quá đen đủi, vừa thoát cửa hang hùm lại lạc vào hang sói, chung quy vẫn khó thoát khỏi cái chết.

Trong lòng Thời Cửu có chút không dễ chịu, trên phong bì không viết địa chỉ người nhận, cậu cũng không biết lá thư này phải gửi đi phương nào. Cậu đã thay thế thân phận của “Thập Cửu”, vậy mà ngay cả việc giúp gã gửi một bức thư nhà cũng không làm được.

Nhưng dù sao cũng đã hiểu thêm một chút về quá khứ của “Thập Cửu”, biết càng nhiều thì nguy cơ bị lộ càng thấp. Do thời gian gấp gáp, cho dù là Huyền Ảnh Vệ muốn điều tra thông tin một người cũng cần có thời gian. Trước khi tư liệu bên phía Tiết Đình được chuyển tới, cứ đi bước nào tính bước nấy vậy.

Thời Cửu nhét lá thư vào tay nải, ôm y phục định đi ra ngoài. Vừa đi tới cửa, bỗng nhiên cảm giác có người đang đến gần.

Bước chân cậu khựng lại, cửa phòng đã bị người ta gõ vang: “Thập Cửu, ngươi có ở đó không?”

Thời Cửu mở cửa cho người bên ngoài. Người nọ mặc đồng phục ám vệ cùng kiểu dáng với cậu, cũng đeo mặt nạ, có điều…