Editor: Team Khiết Giới thiệu: Nhân viên Thời Cửu vì thức trắng đêm tăng ca mà đột tử. Khi tỉnh lại, cậu phát hiện mình đã xuyên không về thời cổ đại. Còn chưa kịp vui mừng vì được sống lại, tin dữ đã …
Editor: Team Khiết
Giới thiệu:
Nhân viên Thời Cửu vì thức trắng đêm tăng ca mà đột tử. Khi tỉnh lại, cậu phát hiện mình đã xuyên không về thời cổ đại. Còn chưa kịp vui mừng vì được sống lại, tin dữ đã ập đến.
Cậu xuyên thành một ám vệ, công việc hằng ngày là nấp trên xà nhà bảo vệ chủ tử, làm từ giờ Tý đêm trước đến tận giờ Hợi ngày sau, quanh năm suốt tháng không có ngày nghỉ.
Thời Cửu: “…”
Thời Cửu: “Sống thì tốt, mà chết cũng chẳng sao.”
Sống lại đời này, Thời Cửu thề không bao giờ tăng ca nữa, ngày nào cũng đi trễ về sớm, làm việc cầm chừng cho qua ngày.
Tin tốt là cậu là ám vệ vô dụng nhất trong số các ám vệ, chẳng ai buồn để ý, trốn việc ba tháng liền cũng không ai phát hiện.
Tin xấu là vì quá kém cỏi, cậu bị chủ tử, một bạo quân đa nghi, phái đến vương phủ của Ninh Vương để nằm vùng.
Nghe đồn Ninh Vương là một tên ma bệnh, đi ba bước thở hổn hển, nói một câu ho ba tiếng, lại thêm tính tình phóng đãng, chẳng học hành, chẳng làm nên trò trống gì, e là chẳng sống được bao lâu.
Ngày đầu tiên nằm vùng, Thời Cửu nấp trên xà nhà, thấy khách khứa ra vào phủ Ninh Vương tấp nập, tiếng cười nói vang khắp nơi, chén rượu nâng lên bàn chuyện quốc sự.
Sau khi quan sát kỹ, cậu báo cáo lại: “Hôm nay Ninh Vương điện hạ đánh bài cả ngày cùng khách khứa.”
Nằm vùng được một tháng, Thời Cửu trốn dưới gầm xe ngựa, theo Ninh Vương ra ngoại thành thị sát đội binh mã riêng, rồi lại tâu: “Hôm nay Ninh Vương điện hạ đánh bài cả ngày.”
Ba tháng sau, Ninh Vương đột nhiên ngã bệnh nặng, nắm chặt tay cậu không cho đi. Thời Cửu ngồi bên giường, báo cáo: “Ninh Vương đánh bài quá sức, nay đổ bệnh, tự kiểm điểm bản thân và thề từ mai không đánh bài nữa.”
Một năm trôi qua, khi thấy quân đội của Ninh Vương đã tập hợp đầy đủ, Thời Cửu nắm lấy bàn tay vươn ra kia, tâu lại: “Hôm nay Ninh Vương điện hạ mời ta cùng đánh bài.”
Sau này, Ninh Vương lật đổ bạo quân, trở thành tân đế. Thời Cửu nằm trên long sàng, xoa cái lưng đau nhức, lẩm bẩm: “Rốt cuộc là ai nói Ninh Vương không sống được lâu vậy?”
#Chỉ muốn làm ám vệ, sao lại thành Hoàng hậu rồi?
#Lãnh đạo bắt ta làm việc cật lực, thì ta thay lãnh đạo thôi.
Câu chuyện về một ám vệ tồn tại mờ nhạt, chỉ vô dụng với riêng một người. Thụ là kẻ lười biếng trời sinh, còn công là vị Vương gia phúc hắc, giả bệnh nhưng hết lòng cưng chiều, phối hợp diễn trò cùng người kia.
Hóng chương mới nhất nha!