Giữa trưa, hai người dùng lại canh gà còn thừa ngày hôm qua để nấu cháo.
Đường Yên hiếm khi tới bữa trưa rồi mà vẫn không đói, vì thế cậu liền múc cho Tào Văn nhiều cháo hơn một chút.
Ăn cơm xong, cậu lại ngồi trong nhà bếp rửa sạch chén đũa. Sau đó lại ra trước nhà chính nghiêm túc lựa gạo với vỏ thóc ra.
Nghe thấy thanh âm sột sột soạt soạt, cậu nghiêng đầu nhìn thấy Tào Văn không ngủ trưa mà đang kiểm tra cái sọt.
‘Muốn đi ra ngoài sao?’
Tào Văn nói: “Canh giờ còn sớm, ta muốn đi một chuyến vào trong núi, thuận đường đem cái sọt này trả lại cho thợ săn.”
Đường Yên nghe thấy hắn lại muốn lên núi thì không khỏi nhăn mày lại, cậu đem gạo đặt sang một bên.
‘ Ta đi cùng ngươi. ’
Tào Văn tuy không biết nàng nói cái gì, nhưng thấy nàng cũng muốn thu thập để ra cửa liền minh bạch ý tứ của nàng.
“Ngươi không thể đi, ở trong nhà là được, ta hôm nay nhất định sẽ trở về trước khi trời tối.”
‘ Trong nhà không có việc gì, ta ngoài nhàn rỗi ra cũng chỉ nhàn rỗi. ’
Hắn bất đắc dĩ: “Được rồi, đến lúc đó ngươi cứ ở bên ngoài núi nhặt chút củi chờ ta là được.”
Nắng buổi trưa rất độc, có thể đem những con giun chui từ trong đất ra phơi khô, trong không khí cũng tràn ngập một cổ hương vị gay mũi.
Hai người dưới cái nắng chói chang xuyên qua đồng ruộng. Các nông hộ hiện tại đều đang ở trong nhà ăn cơm hoặc ngủ trưa, không còn ai chú ý tới hai người bọn họ ở thời điểm này đi lên núi.
Đường núi gập ghềnh uốn lượn, Tào Văn đi phía sau Đường Yên, nâng mắt lên nhìn người đang đi không xa không gần trước mặt.
Tay áo bằng vải bố rộng lớn làm lộ ra một đoạn cánh tay trắng trẻo, Tào Văn rũ tay âm thầm khoa tay múa chân một chút. Hắn cảm giác mình chỉ cần hơi dùng sức một chút là đã có thể bẻ gãy nó.
Nếu trước kia ở trên chiến trường cũng gặp địch thủ nhỏ yếu như vậy là tốt rồi, hắn khẳng định chỉ dựa vào bản thân là đã có khả năng đánh xong nửa cái chiến trường...
Quay trở về hiện tại, thời tiết nóng như vậy, lộ trình lại xa. Muốn lên núi vẫn còn phải đi thêm một đoạn đường, một người có bộ dáng nhỏ yếu như nàng liệu có thể đi lên được đỉnh núi sao.
Nếu chốc nữa đi mệt, vậy có phải hắn nên cõng nàng lên núi hay không đây?
Thật ra việc này cũng không có gì, đừng nói một người, ba người hắn cũng có thể khiêng đi.
Tào Văn nghĩ như thế, đang muốn muốn dặn dò Đường Yên nếu mệt mỏi.... Vừa ngẩng đầu, người vừa mới rồi còn ở trước mặt liền đã đi đến giữa sườn núi!
Đường Yên xoa eo, nhìn Tào Văn chậm chạp giống như một ông lão mà thất thần không biết đang suy nghĩ cái gì, mày nhíu chặt.
Nhìn bộ dáng này, cậu hoài nghi không hiểu sao hắn có thể đem sọt anh đào đó mang về nhà.
Tào Văn có chút xấu hổ sờ sờ cái mũi, nhanh chóng chạy chậm đuổi theo.
Nhìn Đường Yên ở bên đánh giá hắn, Tào Văn nhấp nhấp miệng, nàng không phải là cảm thấy chính mình yếu đến mức đi không nổi chứ?
Nghĩ đến loại khả năng này, hắn có chút không chịu được mà đem cái mũ rơm trong sọt đội lêи đỉиɦ đầu Đường Yên, chặn tầm mắt của nàng lại.
Đường Yên đỡ vành nón, người này thật đúng là không thể hiểu được.
Hai người lên núi xong cũng chưa đến một canh giờ, trời vẫn còn sớm. Lên núi rõ ràng mát mẻ hơn rất nhiều, mồ hôi đổ ra làm ướt phía sau lưng khi leo núi, bị gió thổi vào thế nhưng có chút lạnh cả người.
Hiện tại trên núi chưa có người nào, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim bay.
Tào Văn dựa theo lộ trình lần trước thợ săn dẫn hắn đi mà tìm được căn nhà gỗ trong rừng.
“Dương Cường!”
Hắn đập bang bang lên cửa vài cái, thanh âm nặng nề vang vọng ở trong núi. Thợ săn nếu có ở nhà thì đã sớm cảnh giác, âm thanh lớn như vậy cũng không có ai phản ứng.