Chương 9

Du Viễn nghiêng đầu nghi hoặc, bắt đầu nghi ngờ khái niệm "nguyên thủy" mà cậu biết có lẽ khác xa với khái niệm "nguyên thủy" ở thế giới này.

Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng lắm.

Bé rắn tiếp tục uốn lượn thân mình đi được một đoạn, nhìn thấy một đống đồ vật lạ mắt, cậu cố gắng dựng thẳng phần thân trên lên, chăm chú quan sát.

Dẹt dài, hoa văn trông sao quen quen.

Du Viễn cúi phần thân trên xuống, sau khi uốn lượn lại gần, cậu thè lưỡi rắn ra dò xét kỹ càng. Quả nhiên, trên đó vẫn còn đọng lại hơi thở của A Cha và A Phụ.

Ồ, da rắn của A Cha và A Phụ đây mà!

Đôi mắt xanh biếc của bé rắn sáng rực, cậu nhìn lớp da rắn của A Cha, rồi lại liếc sang lớp da rắn của A Phụ, quyết đoán chui vào lớp da rắn cùng màu với mình, tò mò khám phá bên trong.

·

Con rắn lớn mang theo con mồi về hang, theo thói quen để con mồi xuống một bên, rồi bơi về phía ổ rắn.

Hm?

Thanh Nha lập tức hóa thành hình người, cẩn thận vén ổ rắn và tấm đệm da thú xung quanh lên kiểm tra: "Nhóc con? Con đâu rồi?"

"Nhóc con?"

Nham Khâu nghe tiếng liền đi tới, cũng biến thành hình người, hỏi: "Không thấy à?"

Thanh Nha ngồi xổm xuống, cẩn thận lật lại một lượt nữa, lắc đầu: "Không có trong ổ."

Xác nhận trong ổ không có nhóc con, hai người lập tức tản ra tìm kiếm.

Mùi hương trên người nhóc con rất nhạt nhòa, trước giờ cậu lại chỉ hoạt động trong ổ. Nhưng sau khi rời xa ổ một khoảng, nhờ khứu giác nhạy bén của thú nhân rắn, họ nhanh chóng xác định được vị trí nhóc con.

Du Viễn đang trốn trong lớp da rắn lột tò mò quan sát thì cơ thể bỗng cứng đờ, miễn cưỡng chui ra khỏi da rắn lột, nhẹ nhàng cọ cọ ngón tay A Cha đang vươn tới.

Sao mà nhanh vậy, đã bị phát hiện rồi sao?

Thanh Nha khẽ gõ lên đầu bé rắn nhỏ: "Con giỏi bơi thật đấy, chạy xa tận đây luôn."

Nghe thấy từ "bơi", Du Viễn chột dạ dời đầu sang hướng khác, đuôi khẽ vỗ vỗ.

Ối trời, ai bảo con rắn nào cũng biết bơi chứ.

Tuy bé rắn không nói nên lời, nhưng hành động cơ thể đã phản ánh rõ sự chột dạ của cậu. Thanh Nha và Nham Khâu nhìn nhau, mí mắt giật giật.

Nhóc con được đặt xuống đất.

Hai người bạn đời ngồi xổm xuống: "Thử bơi về lại xem nào? Hôm nay sẽ làm món thịt ngon lắm cho con đấy."

Du Viễn nghi ngờ nhìn họ – thịt sống thì có thể ngon đến đâu chứ?

Nham Khâu nói: "Sẽ dùng trái cây thơm ướp thịt, sau đó chiên giòn bên ngoài, khi cắt ra bên trong vẫn mềm mọng, ngon hơn cả thịt và nước ép trái cây sữa con đã ăn cộng lại."