Chương 7

Sao lại nuốt không xuống được nhỉ?

Thanh Nha và Nham Khâu cũng ngơ ngác. Hai người ghé sát lại nhìn kỹ một hồi, rồi thử đề nghị:

“Nhóc con, con thử nuốt thêm chút nữa xem?”

Du Viễn cảm thấy đề nghị này nghe có vẻ... không đáng tin lắm. Nhưng cậu mới lần đầu làm rắn, trong đầu cũng chẳng có phương án nào hay hơn, đành nghe theo lời A Cha và A Phụ, cố gắng nuốt thêm lần nữa.

Miếng thịt hơi lùi vào trong, miệng cậu cũng khép lại được đôi chút.

Thế nhưng.

Mắc kẹt hoàn toàn.

Nhận ra tình hình không ổn, Thanh Nha và Nham Khâu lập tức hoảng hốt, vội đưa tay banh miệng nhóc con ra, cẩn thận lấy miếng thịt ra ngoài.

“Ộc.”

Du Viễn không nhịn được, nôn khan hai tiếng.

“Ta đi làm chút nước ép trái cây sữa cho con.” Nham Khâu nói nhanh: “Thanh Nha, chàng cắt thịt nhỏ hơn một chút đi.”

“Được.”

Hai người đứng dậy đi làm việc. Trong ổ chỉ còn lại một mình bé rắn xanh biếc. Không biết từ lúc nào, Du Viễn đã lật ngửa người, bụng trắng nhỏ xíu chổng thẳng lên trời.

Đến khi Thanh Nha và Nham Khâu quay lại, cả hai không kìm được, tim suýt thì rớt ra ngoài.

May mà họ vội vàng cúi xuống kiểm tra, mới phát hiện nhóc con vẫn thở đều, sống khỏe mạnh.

Nghĩ kỹ lại cũng thấy đúng - chưa từng nghe nói rắn nhà ai chết mà lại lật bụng như thế này cả. Kiểu nằm đó... rõ ràng là động tác đặc trưng của tộc người cá mới phải.

Nham Khâu đặt đĩa nước ép trái cây sữa sang một bên, nhẹ nhàng lật bé rắn trở lại tư thế bình thường, giọng nói dịu xuống: “Uống chút nước ép này lót bụng đã, lát nữa rồi ăn thịt.”

Du Viễn thè lưỡi rắn ra, lập tức cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ từ đĩa nước, liền kéo lê thân mình, bò chậm rãi về phía đó.

Nham Khâu im lặng đứng nhìn.

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc ban nãy, đã lập tức chứng kiến một cảnh tượng càng khiến người ta muốn xỉu ngang.

Nhóc rắn vừa rồi còn bò rất chăm chỉ, bỗng nhiên dừng lại giữa chừng, như thể đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.

Rồi cậu bắt đầu uốn éo thân mình theo một cách cực kỳ... khó hiểu.

Ngay sau đó.

[Rục... rục rục... rục rục rục.]

“...”

Sắc mặt Nham Khâu tối sầm.

Hắn thật sự không hiểu nổi, vì sao lại có con rắn đi bằng cách... uốn cong người như thế này?

Du Viễn cuối cùng cũng bò tới bên đĩa nước. Cậu ghé mũi ngửi ngửi, cảm thấy mùi hương hơi giống sữa, liền thè lưỡi ra liếʍ thử - hương vị cũng không tệ.

Nhưng rồi...

Du Viễn chìm vào trầm tư.

Rắn... uống nước như thế nào nhỉ?

Lục lọi trong ký ức một lúc, tìm được chút kiến thức liên quan, cậu liền nằm sấp sát mép đĩa, vùi hẳn miệng vào trong, bắt đầu rột rột uống.

Mang rắn phập phồng theo từng nhịp nuốt. Du Viễn uống rất lâu. Đến khi phần lớn nước ép trái cây sữa trong đĩa đã cạn, cậu mới thỏa mãn lăn sang một bên, cảm thấy hình như... đã no rồi.

Thanh Nha bưng đĩa thịt sợi quay lại, vừa nhìn thấy cảnh tượng đó liền giật giật mí mắt: “Lại làm cái gì nữa vậy?”

Nham Khâu đáp, giọng có chút mệt mỏi: “Chắc là mệt rồi.”

Di chuyển bằng kiểu uốn cong thân mình như thế... hẳn cũng rất tốn sức.