Chương 5

Trong đầu chẳng có chút tri thức nào, nhưng đổi góc nghĩ lại, nếu cha mẹ rắn của cậu cho ăn thì chắc chắn là có thể ăn.

Thế là Du Viễn há to miệng, cắn vào miếng thịt, nhai nhai nhai.

Ba con rắn lớn bên cạnh: “...”

“Này nhóc, con đang làm gì vậy?” Thanh Nha rốt cuộc chịu không nổi, mở miệng trước.

Du Viễn: ?

!

Ở đây... sao lại có tiếng người?

Du Viễn hoảng hốt ngẩng cổ lên, suýt chút nữa lại ngất đi.

Bành Phong lập tức dùng một ngón tay ấn đầu cậu xuống, cúi sát lại quan sát kỹ:

“Thanh Nha, hình như bé con của các ngươi là thú nhân điên đó.”

Đúng là lá gan nhóc con này nhỏ thật.

Du Viễn nghe vậy tức giận đến mức há miệng cắn một cái.

Ngươi mới điên, cả nhà ngươi đều điên!

“Răng cũng khá sắc đấy.”

Bành Phong chẳng buồn để tâm rút ngón tay ra, nhẹ nhàng vò má con rắn, lại sờ dọc thân thể nó khẽ trấn an.

Du Viễn không tự chủ được mà mềm nhũn ra, đầu óc non nớt bị giới hạn lý trí cuối cùng lóe lên, xoắn đầu nhìn người đang chọc mình, rồi lại nhìn hai “người” đứng đối diện, nghi hoặc nghiêng đầu.

Đều là nhân loại cả... vậy hai con rắn lớn ban nãy đâu rồi?

Cha mẹ rắn của cậu chẳng lẽ... bị đám người này bắt đi rồi sao?

Còn chưa kịp nghĩ ra được lý do nào hợp lý, Du Viễn đã thấy người đang bế mình chỉ vào hai người đối diện giới thiệu:

“Đây là a cha ngươi, còn đây là a phụ ngươi, nhận ra được không?”

Con rắn nhỏ: Mờ mịt.jpg

Chưa nói đến việc cậu vừa mới sinh ra, làm sao có thể “nhận ra” ai được. Vấn đề lớn hơn là con người sao lại sinh ra... rắn?

Theo sau sự nghi hoặc đó, một cơn choáng váng cùng đau đầu ập tới.

Nhìn thấy con rắn nhỏ lại sắp ngất, Thanh Nha và Nham Khâu đều vội vàng tiến lên một bước, khẩn trương nhìn chằm chằm.

Bành Phong ngược lại chỉ bật cười, đặt con rắn nhỏ lại lên giường đất, an ủi hai người:

“Không sao đâu, đây là Thần Thú đại nhân ban phúc.”

Nghe vậy, Thanh Nha và Nham Khâu đều thở phào nhẹ nhõm.

Hai người chẳng định rời đi nữa, dứt khoát ngồi xếp bằng bên giường đất, canh giữ bên cạnh ổ nhỏ của rắn con.

Thế giới thú nhân... có hai dạng hình thái: hình người và hình thú.

Chỉ có á thú nhân và thú nhân giống đực, hình người đều là nam giới, dựa vào khí vị để phân chia...

Một loạt thông tin hỗn loạn đảo quanh trong đầu khiến Du Viễn choáng váng, rồi bất ngờ nghiêng đầu nôn khan.

Cậu vừa mới phá vỏ trứng, trong bụng trống rỗng, nên chẳng nôn ra được gì. Du Viễn chỉ có thể uể oải nằm rạp trên tấm da thú, đến cả việc thu lưỡi rắn về cũng lười.

“A Vu, hay là ngươi lại đến xem thử đi?” Thanh Nha quay đầu cầu cứu.

Bành Phong nghe vậy lại gần kiểm tra một lượt:

“Hẳn là không sao đâu. Chờ một lát xem sao, nếu không ổn thì cho nó uống chút thuốc.”

“Được...”

Thanh Nha gật đầu, rồi tiếp tục nhìn con rắn nhỏ chằm chằm.