Bé rắn con sau khi sinh ra là có thể ăn thịt được, nhưng cũng có một số con thích ăn trái nhũ quả, nên họ chuẩn bị sẵn cả hai loại để đề phòng.
Lúc này, cả hai nhanh chóng dọn gọn đống đồ mang về, nhóm lửa rồi ném vào đó vài viên đá trong suốt gọi là hỏa thạch. Khi đốt cùng củi, hỏa thạch sẽ hấp thu nhiệt lượng, sau đó dù lửa tắt vẫn có thể tỏa ấm trong một khoảng thời gian, giúp thú nhân duy trì nhiệt độ ổn định.
Lửa bập bùng sáng lên, Nham Khâu kéo ổ trứng lại gần lò sưởi. Hai thú nhân cùng hóa thành hình rắn lớn cuộn mình bên ổ, đầu gác lên thân nhau hướng về phía quả trứng nhắm mắt nghỉ ngơi, im lặng canh giấc cho con.
Du Viễn ngủ say, mơ mơ màng màng.
Cậu cảm giác xung quanh dần ấm lên, theo bản năng cử động bò về phía nguồn nhiệt ấy.
Thật là thoải mái.
Cậu há miệng ngáp một cái rõ to.
Ơ?
Con rắn nhỏ thè lưỡi, nhìn chỗ vỏ trứng bị hở bên cạnh, vẻ mặt ngơ ngác nghiêng đầu.
Mình... làm rơi vỏ trứng ra từ lúc nào vậy?
Du Viễn muốn suy nghĩ, nhưng bộ não nhỏ bé của một con rắn mới nở hiển nhiên không đủ sức để “tư duy” nên đành từ bỏ. Cậu cựa mình, cố gắng bò về phía trước, muốn đè lên phần vỏ bị vỡ thò đầu ra ngoài nhìn thử.
Sao lại có thứ gì cản mình thế này?
Ánh sáng trong hang khá tối, Du Viễn chỉ mơ hồ thấy trước mặt là một thứ gì đó màu đen, trơn láng, hình trụ như một bức tường dựng đứng. Du Viễn ngây người vài giây, rồi vẫn quyết tâm chui ra ngoài cho bằng được.
Con rắn nhỏ cố gắng nhích từng chút một, không hề biết rằng ngay trên đỉnh đầu mình, hai cái đầu rắn to lớn đã dựng thẳng dậy, đôi đồng tử vàng lấp lánh liếc nhìn nhau một cái. Sau đó hai rắn lớn đồng loạt cúi xuống, nhẹ nhàng thè lưỡi ra chuẩn bị “trợ giúp” nhóc con đang loay hoay phía dưới.
Đứa nhỏ nhà họ... đầu óc hình như có chút vấn đề rồi.
Một tiếng “xì” rất khẽ vang lên ngay trên đầu.
Toàn thân Du Viễn lập tức cứng đờ. Cậu run rẩy ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy hai con rắn khổng lồ đang từ từ tiến lại gần, lưỡi thè ra nhè nhẹ tỏ ý thân thiện.
Du Viễn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã theo bản năng duỗi thẳng người, giật mình, rồi... ngất xỉu luôn tại chỗ.
Hai con rắn lớn: “?”
!
...
Một trận hỗn loạn qua đi, Nham Khâu ôm theo chiếc túi da nhỏ, cuống cuồng lao ra khỏi hang.
Thanh Nha thì mang theo túi đồ ăn đã chuẩn bị cho bé con, vội vã hóa thành hình thú trườn theo sau.