Chương 2

Mái tóc dài xanh đen rủ xuống sau lưng, đôi mắt vàng rực sáng nổi bật trên gương mặt tuấn tú. So với con rắn khác đi cùng, đồng tử của y thiên về dạng tròn như mắt người, không quá sắc nhọn, khiến khí chất thêm vài phần ôn hòa.

“Nham Khâu, chàng xử lý thịt trước đi, ta đi xem đứa nhỏ.”

Dặn dò xong, y nhanh chóng bước vào trong hang, ngồi xuống cạnh quả trứng để kiểm tra.

Con rắn tên Nham Khâu nghe tiếng cũng hóa thành người. Hắn khoác thêm áo da thú bên cạnh, rồi chuẩn bị phân thịt thành những miếng nhỏ vừa tầm cho bé con ăn.

Nham Khâu còn chưa kịp bắt tay vào việc, đã nghe bạn đời mình thấp giọng gọi tên, giọng vừa gấp vừa khẽ run.

Hắn theo bản năng bước nhanh vài bước đi tới bên cạnh, theo tầm mắt đối phương nhìn về phía quả trứng rắn:

“Sao vậy?”

Thanh Nha chỉ vào đường nứt trên vỏ trứng, đôi đồng tử vàng co rút lại đầy hưng phấn, khẽ nói:

“Mau nhìn xem, con của chúng ta... nhân lúc mình không có ở đây tự phá vỏ rồi!”

Lúc này Nham Khâu cũng thấy rõ vết nứt kia, bất giác nín thở.

Hai người đã kết thành bạn đời hơn trăm năm, cực khổ lắm mới có được đứa con đầu lòng này. Cả hai liền ngồi xổm xuống bên cạnh, trong lòng đầy mong chờ, chăm chú đợi cảnh tượng bé con phá vỏ chui ra.

...

...

?

Thanh Nha nghi hoặc hỏi:

“Sao bé con vẫn không nhúc nhích?”

Nham Khâu cũng khẽ đưa tay chọc chọc, thấy quả trứng lắc nhẹ theo động tác mình rồi lại nằm im, liền biến sắc:

“Không lẽ... chết rồi?”

“Không, không thể nào!” Thanh Nha hoảng hốt đáp, sắc mặt cũng thay đổi: “Ta chưa từng nghe có chuyện trứng chết!”

Bọn họ là thú nhân. Từ trước đến nay, chỉ có trường hợp chết sau khi sinh, chứ chưa từng nghe chết trong trứng!

Nham Khâu cau mày:

“Nhưng rõ ràng vỏ đã nứt rồi.”

Theo lý mà nói, với rắn, chỉ cần phá được vỏ thì coi như đã sinh ra thành công rồi... phải không?

Hai người đều là lần đầu làm cha mẹ, càng nói càng rối. Cuối cùng, không nhịn được nữa cùng nhau cúi xuống, hết sức cẩn thận bóc ra một mảnh nhỏ của vỏ trứng. Hai cái đầu áp sát nhau, ghé nhìn vào bên trong.

Bên trong là một con rắn nhỏ thân xanh nhạt, mềm mịn như nước. Nó đang cuộn tròn trong vỏ trứng, thân thể phập phồng nhẹ, đôi mắt khẽ nhắm lại ngủ say sưa.

Nham Khâu: “...”

Thanh Nha: “...”

Còn có chuyện phá vỏ được một nửa rồi ngủ luôn sao?

Hai người nhìn nhau, dở khóc dở cười. Cuối cùng đành không nỡ đánh thức bé con đang say ngủ, đứng dậy lo liệu thức ăn mang về.