Chương 9

“Toại nguyện tất cả?” Diệp Ly Chi bật cười chua xót, gió lạnh lướt qua, vén lớp lụa trắng, để lộ khuôn mặt đau thương phía sau. Đôi mắt đẫm lệ đỏ hoe của nàng ta không mang chút niềm vui của kẻ chiến thắng, chỉ nhẹ nhàng đưa tay đặt lên bụng mình, giọng nghẹn ngào chất vấn: “Gia đình ta... đứa con của ta... ta chẳng còn gì cả, thế mà gọi là toại nguyện ư? Mộ Chiêu Nhiên, ngươi dám quên sao? Chính ngươi đã gϊếŧ con ta!”

Mộ Chiêu Nhiên sững người, lẩm bẩm: “Ta... ta không biết lúc đó ngươi đã có thai...”

Diệp Ly Chi bật cười mỉa mai: “Nếu biết rồi, ngươi sẽ tha cho ta sao?”

Tất nhiên là không rồi.

Khi đó nàng đã bị ghen tuông làm mờ lý trí. Nếu biết Diệp Ly Chi đang mang thai con của Vân Tiêu Dương, nàng không chỉ không buông tha, mà còn sẽ hành hạ nàng ta gấp bội.

Mộ Chiêu Nhiên hiểu rõ, bọn họ sẽ không tha cho nàng. Vân Tiêu Dương và Diệp Ly Chi muốn nhìn thấy nàng khổ sở đến cùng cực. Cái chết của nàng càng thảm hại bao nhiêu, bọn họ càng vui mừng bấy nhiêu.

Nàng buông bỏ cầu xin, cũng không còn giãy giụa đập đuổi lũ cổ trùng trên người nữa.

Trong cổ đỉnh, rắn rết côn trùng lớp lớp như sóng tràn tới, chẳng mấy chốc đã nuốt trọn lấy cơ thể nàng. Da thịt nàng rữa nát nhanh chóng, đau đớn đến mức dường như đã tê dại.

Mộ Chiêu Nhiên đưa mắt nhìn quanh, rồi lết mình về phía người kia đang nằm trong cổ đỉnh. Mỗi bước nàng đi đều kéo theo một vệt máu đỏ tươi loang dài trên nền đá.

Nàng dốc cạn chút sức lực cuối cùng, gục lên phần ngực rách nát của Diêm La, đưa tay nắm lấy dải tua kia, cũng nắm lấy bàn tay đã chỉ còn trơ lại khúc xương trắng của y.

Nước mắt đầy hối hận hòa cùng máu tươi rơi lã chã, từng giọt nhỏ vào tim y.

“Xin lỗi...”

Cả một đời Mộ Chiêu Nhiên, ngu dốt, độc ác, hoang đường và nực cười, khiến người thân phải hận, kẻ thù được hả hê. Cuối cùng, nàng lại chính tay gϊếŧ chết người duy nhất từng đứng về phía mình.

Kết cục như hiện tại, e rằng đúng là cái mà thiên hạ mong đợi: Tội có đáng tội.

Ánh sáng cuối cùng trong mắt Mộ Chiêu Nhiên cũng tắt. Nàng rơi vào một vùng tối hoàn toàn.

Nàng từng nghĩ, lúc sắp chết, trước mắt con người sẽ hiện lên những hồi ức cả đời như một cuốn phim tua chậm. Thế nhưng, trong ý thức của nàng lúc này, lại chỉ toàn là những dòng chữ đen kịt đang rơi xuống, tựa như tuyết đen phủ kín trời đất.

***

[Con nữ phụ độc ác này cuối cùng cũng bay màu khỏi màn ảnh rồi, chứ tui sắp ói ra vì ả luôn đó! Nhưng chết kiểu này thì còn nhẹ quá, cảm giác chưa đủ thảm, chưa đủ đã! Mấy tên sở khanh lừa đảo tình ái giả vờ truy thê còn thua xa trình lừa đảo của ả nữa!]

[Vậy thôi hả? Tui hỏi thiệt đó? Còn có thể viết cho thảm hơn xíu được không? Nữ chính bị nữ phụ này hành cả nửa quyển truyện, hại đến mức sảy thai, không thể sinh con, kết cục lại chỉ bị ngược 2 chương là hết?]

[Nam chính lên cấp Kiếm Tôn, một bước lên mây, ngồi vào ghế cao nhất Thiên Đạo Cung, trở thành anh hùng cứu thế của Nam Vinh, được dân chúng bốn cõi thắp hương tín ngưỡng. Nữ chính tưởng là thắng, ai ngờ chẳng có gì trong tay. Suốt cả quyển sách bị hành như con ở, cuối cùng lại được ‘vinh dự’ làm chính thất của nam chính, làm cô vợ nhỏ ngọt ngào bên cạnh ảnh, đáng mừng biết bao.]

[Trước thấy có bạn nói tác giả là mẹ ruột của nữ phụ, giờ thì tin thật luôn. Nam chính vì muốn trả thù mà giả bộ lừa tình nữ phụ suốt mười mấy chương, phát tởm! Diêm La là phản diện vừa đẹp vừa đáng thương, lại thật lòng yêu nữ phụ, còn chết vì ả nữa chứ. Ủa rồi bà tưởng tụi tôi sẽ cảm động tấm chân tình của phản diện sao? Bà tự coi lại cái nữ phụ bà viết đi, có cái gì đáng để người ta yêu vậy?]

[Tức muốn chết! Nam chính đã là Kiếm Tôn rồi, muốn gϊếŧ phản diện còn phải nhờ nữ phụ quyến rũ hạ độc? Thấp kém vậy luôn! Còn nữ phụ, từng bị phế tu vi, đuổi khỏi Thiên Đạo Cung, chịu khổ muốn chết, tưởng sẽ khôn ra. Ai dè nam chính ngoắc một cái là lại nhào tới dán chặt vô, đúng kiểu não toàn tình tình tình hết thuốc chữa.]

[Đọc truyện bao nhiêu năm, Mộ Chiêu Nhiên đúng là nữ phụ ngu xuẩn nhất tui từng gặp. Đường đường là công chúa một nước, trong đầu ngoài tranh giành đàn ông ra thì chẳng còn cái vẹo gì. Cả đời chỉ nghĩ làm sao gả cho nam chính. Tạo hình nhân vật kiểu này, viết chẳng tới nơi tới chốn, đọc mà phát bực.]

[Bà tác viết cho nam phụ thì uẩn khúc tràn trề, bị ép mới hắc hóa. Em trai nữ phụ cũng được thông cảm, cuối cùng hoàn lương. Bình luận thì đầy người bênh vực. Còn tới nữ phụ, là y như rằng: ác độc, ngốc nghếch, công cụ. Ai cũng chửi ả. Ngửi thử xem, cái mùi ‘nâng nam dìm nữ’ nồng tới mức nào rồi? Bớt kích động đi, bà có xóa bình luận tôi cũng viết lại tiếp.]