Trên khán đài, Mộ Ẩn Dật rốt cuộc cũng để lộ một tia xót xa không đành lòng.
Hắn quay đầu nhìn sang Vân Tiêu Dương đang vận dụng kiếm quyết bên cạnh với vẻ mặt lạnh như sương băng, môi khẽ mấp máy, thấp giọng mở lời: “Kiếm Tôn, chị ta từ trước đến nay vẫn rất ghét những loại trùng rắn, dù là Diêm La cũng chưa bao giờ để chúng lại gần nàng. Nếu đã muốn trừng phạt, có thể đổi cách...”
Lời cầu tình còn chưa kịp thốt trọn, thì bên khung rèm phía bên khán đài chợt có một bóng người bước ra, khiến hắn lập tức nghẹn lời, do dự rồi nuốt hết câu nói vào trong bụng.
Người ấy mặc y phục trắng, đầu đội mũ sa trắng mỏng, vóc dáng mảnh mai gầy gò, như thể chỉ một cơn gió nhẹ trên khán đài cũng có thể thổi bay nàng ta ngã xuống.
Trước khi Mộ Ẩn Dật kịp bước về phía nàng ta theo bản năng, Vân Tiêu Dương đã nhanh hơn một bước, xoay người nghênh đón, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay nàng ta.
Vị Kiếm Tôn vừa rồi còn lạnh như băng sương, giờ phút này lại như gió xuân lướt qua mặt, toàn bộ hàn ý tan biến, dịu dàng nói: “Ly Chi, sao nàng lại ra đây?”
Diệp Ly Chi bước đến mép khán đài, giơ tay vén lớp lụa trắng trước mắt, cúi đầu nhìn người đang ôm đầu khóc lóc cầu xin dưới đáy cổ đỉnh, hít một hơi thật sâu, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Nàng ta cất cao giọng hỏi: “Mộ Chiêu Nhiên, năm đó khi ta cầu xin ngươi khắp nơi tha cho ta một con đường sống, ngươi có từng nghĩ đến sẽ tha cho ta không?”
Người đang co rúm dưới đáy cổ đỉnh toàn thân run rẩy, kinh hãi ngẩng đầu lên. Dáng hình áo trắng quen thuộc kia, ngược sáng đâm thẳng vào tầm mắt nàng.
“Diệp Ly Chi?” Mộ Chiêu Nhiên cố chớp mắt mấy lần, không dám tin vào mắt mình, hoài nghi đây là ảo giác do bị cổ trùng ăn não tạo ra. Nàng nhìn chăm chú rất lâu, bỗng dưng bật cười khanh khách, vừa lắc đầu vừa lặp đi lặp lại: “Không... không thể nào... Diệp Ly Chi chết rồi! Tết Trung thu 4 năm trước, chính tay ta bẻ miệng nàng ra, ép nàng nuốt ‘Tán Hồn Thang’ vào! Đó là độc không thuốc nào giải được, sao ngươi có thể còn sống?”
Hiển nhiên, nàng không muốn chấp nhận sự thật trước mắt này.
Diệp Ly Chi nghiêng đầu, dịu dàng liếc nhìn Mộ Ẩn Dật: “Nhờ Mộ công tử động lòng trắc ẩn, âm thầm thay thuốc độc cho ta, lại còn giúp ta giả chết trốn đi. Nhờ thế, ta mới có thể thoát khỏi bàn tay tàn độc của ngươi, giữ lại được mạng sống này.”
Mộ Chiêu Nhiên trừng lớn đôi mắt, đồng tử run rẩy dữ dội, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh khán đài một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng ấy đang đứng không xa.
Mộ Ẩn Dật nghiêng người đứng yên, từ lúc Diệp Ly Chi xuất hiện, toàn bộ tâm trí của hắn dường như đã bị nàng ra cuốn lấy. Trong mắt hắn là tình cảm thâm trầm không sao giấu nổi, đến mức khiến Vân Tiêu Dương cảm thấy không vui, khẽ ho một tiếng đầy cảnh cáo.
Lúc này Mộ Ẩn Dật mới giật mình tỉnh táo, cuống quýt thu ánh mắt lại, cúi đầu chắp tay nói: “Cô nương Ly Chi có dung mạo thần tiên, lòng ôm thiên hạ. Khi ấy nàng đến đây là để cứu dân chúng Nam Vinh, mới lâm vào lao ngục bị bắt. Ta là quốc quân của Nam Vinh, sao có thể hùa theo kẻ ác, trơ mắt nhìn người vô tội uổng mạng.”
Nhìn thấy cảnh ấy, còn điều gì Mộ Chiêu Nhiên chưa hiểu?
Người em trai mà nàng tin tưởng nhất, thì ra đã phản bội nàng từ rất lâu về trước.
Mộ Chiêu Nhiên cúi đầu nhìn bàn tay mình đang rữa ra vì độc trùng.
Nàng là công chúa của Nam Vinh, lúc sinh thời phủ vương tráng lệ, không gì là không có. Mãi đến khi vào Thiên Đạo Cung mới lần đầu nếm trải cảm giác “cầu không được”.
Thế là trong lòng nàng nảy sinh đố kỵ, cố chấp so đo, gây khó dễ cho người khác, giẫm nát mọi lễ nghĩa liêm sỉ dưới chân, cố chấp theo đuổi ánh mắt của một kẻ chưa từng yêu mình.
Nàng ganh tị cả đời, tranh giành cả đời, cuối cùng chỉ còn lại tiếng xấu, trắng tay, không có gì.
Mộ Chiêu Nhiên lúc thì cười, lúc lại khóc, như thể đã hoàn toàn phát điên. Mãi đến khi vô tình chạm vào gương mặt rữa nát của chính mình, những mảng thịt máu rơi rụng, nàng mới như bừng tỉnh, cả người run lên bần bật, lộ ra vẻ sợ hãi tột cùng.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Ly Chi, lần đầu tiên hạ mình cầu xin trước nàng ta, vứt bỏ hết kiêu ngạo, mất đi mọi tôn nghiêm từng có.
“Diệp Ly Chi... ngươi thắng rồi, ngươi đại thắng rồi. Cả thiên hạ đều khen ngợi ngươi như ánh trăng trong trẻo, độ lượng bao dung, không giống ta bản tính độc ác, đê tiện tồi tệ. Ngay cả em trai ta cũng ngưỡng mộ ngươi, ghét bỏ ta. Giờ ngươi đã toại nguyện tất cả rồi, xin tha cho ta đi... đừng để ta chết thảm thế này...”