Chương 3

Thế nhưng Mộ Ẩn Dật vẫn không buông tay. Hắn giữ tóc nàng, nghiêng người tới gần, như cười mà không phải cười, giọng nói lại lạnh như băng:

“Người bị Thiên Đạo Cung gieo ‘Dẫn Thức Linh’ vào cơ thể, kim đan bị phá, linh lực bị hút cạn, sinh cơ sẽ dần tan biến, không quá ba năm sẽ kiệt sức mà chết. Chị của ta ơi, chị có biết tại sao chỉ có mình chị là ngoại lệ không?”

Mộ Chiêu Nhiên vung tay đánh mạnh lên mu bàn tay hắn, giọng lộ vẻ tức giận:

“Là Diêm La! Hắn đã tìm rất nhiều linh dược hiếm có để bồi bổ cơ thể cho ta! Sao hả? Bây giờ em mới nhớ ra để nhắc ta rằng ta vô ơn bạc nghĩa lắm sao?”

Mộ Ẩn Dật lắc đầu: “Trừng phạt của Thiên Đạo Cung sao có thể dễ dàng bù đắp như vậy? Chị sống được đến giờ... Là vì Diêm La đã gieo vào cơ thể chị một con cổ liên tâm, hắn vẫn luôn dùng chính sinh mệnh của mình để nuôi dưỡng con trùng trong người chị, lấy mạng hắn kéo dài mạng sống cho chị.”

Mộ Chiêu Nhiên thoáng chốc thấy da đầu tê dại, chỉ vì nghe đến chuyện trong người mình có cổ trùng, nàng hoảng hốt muốn xắn tay áo lên kiểm tra kinh mạch. Nhưng khi nghe đến nửa câu sau, động tác liền khựng lại, trừng lớn mắt, quả quyết phản bác: “Không thể nào! Hắn không đời nào làm vậy!”

Diêm La là hạng người gì chứ, sao có thể vì nàng mà không tiếc tổn hao chính mình?

Miệng thì nói “không thể”, nhưng trong lòng Mộ Chiêu Nhiên đã bắt đầu dao động. Bởi lẽ, sau mỗi lần Diêm La thân mật với nàng, cơ thể nàng thật sự khỏe hơn không ít, nàng luôn nghĩ đó là do y mang linh dược đến.

Nàng tưởng rằng việc song tu mỗi tháng một lần chỉ là cái giá nàng phải trả để đổi lấy linh dược từ tay y.

Mộ Ẩn Dật nhìn vẻ mặt nàng, bất giác có chút thương hại tên ma đầu kia.

Chị gái của hắn vốn là như thế. Từ nhỏ đến lớn, luôn rất giỏi trong việc thản nhiên hưởng thụ tất cả sự hi sinh người khác dành cho mình.

“Hắn nuôi con trùng trong người chị quá tốt, giờ ngược lại bị nó treo giữ lấy hơi thở cuối cùng của mình.” Mộ Ẩn Dật khẽ thở dài: “Chị à, chị và Diêm La đã thành thân 10 năm, lập khế ước nhân duyên, hứa nguyện sinh tử. Hắn là vạn cổ chi vương, chị chính là cổ hậu của hắn. Mệnh hai người đã khó lòng tách rời.”

Mộ Chiêu Nhiên nghe ra trong lời hắn có điều chẳng lành, chậm rãi ngẩng đầu, trong giọng nói đã mang theo chút run rẩy: “Em... Muốn nói gì?”

Lúc này Mộ Ẩn Dật mới buông lọn tóc trong tay, vươn người đứng thẳng. Khi hắn đứng thẳng, vóc dáng tức thì cao hơn nàng nửa cái đầu, bóng lưng che khuất ánh sáng ngoài điện, tạo thành một bóng đen đầy áp lực bao trùm lên người nàng. Đôi mắt giấu trong bóng tối lại càng thêm sắc lạnh, nghiêm nghị, khiến người ta rùng mình ớn lạnh.

Mãi đến lúc này, Mộ Chiêu Nhiên mới muộn màng nhận ra... Người trước mắt nàng đã không còn là cậu thiếu niên nhỏ tuổi từng đi theo sau nàng với ánh mắt ngưỡng mộ kia nữa.

Hắn đã trưởng thành, trở thành một người đàn ông.

Một người đàn ông khiến nàng giờ đây cảm thấy xa lạ đến đáng sợ.

Mộ Ẩn Dật cúi mắt nhìn nàng. Khi đã tháo bỏ lớp vỏ thân thiết giả tạo, trên gương mặt hắn chỉ còn lại vẻ nghiêm khắc của kẻ “Vì đại nghĩa diệt thân”, lạnh lùng mà tàn nhẫn. Hắn chậm rãi, từng chữ từng lời, nói:

“Năm xưa chị lấy thân phận thánh nữ Nam Vinh tiến vào Thiên Đạo Cung tu luyện nhưng vì phẩm hạnh không đoan chính, đạo đức bại hoại, tàn hại đồng môn, đã bị Thiên Đạo Cung ghi tên vào danh sách ‘Kẻ lạc đạo’. Sau đó lại cấu kết cùng Cổ Vương độc trùng Diêm La, gây ra nhiều tội ác tày trời. Tội nghiệt trên người chị chất chồng, cho dù lần này có góp chút công trong việc tiêu diệt Diêm La, cũng không thể chuộc được.”

“Chị à, các tiên sĩ của Thiên Đạo Cung và dân chúng Nam Vinh đều yêu cầu ta giao nộp chị, xử tử cùng tên ma đầu Diêm La kia. Lòng người phẫn nộ, ta thật sự... không bảo vệ được chị nữa.”

Mộ Chiêu Nhiên chỉ thấy đầu ong ong, ánh mắt lạc thần quay sang nhìn nhóm tu sĩ Thiên Đạo Cung đang theo sát bên hắn.

Bọn họ mặc đạo bào xanh băng tuyết, phát quan cài dây ruy băng màu lam, thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt khi nhìn nàng chỉ toàn ghê tởm và căm ghét, hệt như đang nhìn vào tà ma ngoại đạo.