Chương 2

Mộ Chiêu Nhiên thật sự nghe câu đó từ Minh Linh quá nhiều lần rồi.

Minh Linh vốn là “cái bóng” mà Diêm La sắp đặt bên cạnh nàng, ẩn mình trong bóng tối, lúc nào cũng theo sát, giám sát, nhắc nhở nàng: Nàng đã từng bị khống chế, không có chút tự do nào ra sao.

Mộ Chiêu Nhiên siết chặt ngón tay, móng tay cắm sâu vào lớp da mềm nơi lòng bàn tay, cố đè nén nỗi sợ đang dâng lên, nhếch môi cười khinh bỉ. Nàng giơ tay áo lau đi vết máu trên mặt, rồi từ trên giường mềm đứng dậy, ngẩng cao cằm nói:

“Ai nói ta chỉ có thể đến bên hắn?”

Như để phụ họa cho lời nàng, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, dồn dập tràn vào điện. Có người từ sau lưng Minh Linh rút ra thanh kiếm dài vẫn đang nhỏ máu.

Kiếm khí xé rách phù chú trói buộc trên người Minh Linh, nàng ta mới mềm nhũn ngã xuống đất. Khi nhìn thấy đám tu sĩ Thiên Đạo Cung theo sau Nam Vinh Vương bước vào điện, cuối cùng nàng cũng hiểu ra, khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn về phía Mộ Chiêu Nhiên, ánh mắt đầy phẫn hận: “Ngươi dám... dám phản bội quốc sư...”

Mộ Chiêu Nhiên còn chưa kịp mở miệng, thì đã có người cười khẩy đầy châm chọc thay nàng.

“Phản bội?”

Mộ Ẩn Dật hất máu trên kiếm, giao linh kiếm lại cho tu sĩ bên cạnh, gương mặt vốn luôn ôn hòa lúc này như xé rách một lớp vỏ ngoài, để lộ ra thứ uất hận và nhục nhã tích tụ bao năm bên dưới. Giọng hắn vang lên đầy căm phẫn:

“Một tên tà tu chơi bùa độc thì là cái thá gì, cũng dám nhắc đến hai chữ "phản bội"? Nam Vinh ta nhẫn nhục 10 năm dưới sự giày xéo của lũ ma đạo các ngươi, hôm nay cuối cùng cũng được Thiên Đạo công nhận, khôi phục chính thống!”

“Bổn vương mới là quân chủ chân chính của Nam Vinh, là người duy nhất xứng đáng nhận sự trung thành của tất cả. Chị gái của ta, dĩ nhiên cũng phải đứng về phía ta, đứng về phía con dân Nam Vinh!”

Hắn quay sang Mộ Chiêu Nhiên, trong mắt lấp lánh tia lửa hưng phấn, dịu giọng hỏi: “Có phải vậy không, chị?”

Mộ Chiêu Nhiên quay mặt đi, né tránh ánh mắt dần mất thần, tối sầm và lạnh lẽo của Minh Linh, mím chặt môi, không đáp lời hắn mà chỉ lạnh nhạt hỏi ngược lại: “Hắn chết rồi sao?”

Nàng không hỏi trận chiến giữa Diêm La và Vân Tiêu Dương ai thắng ai thua, việc tu sĩ Thiên Đạo Cung có thể ngang nhiên xông vào hoàng cung Nam Vinh đã đủ chứng minh kết cục.

Nàng chỉ để tâm một điều: Người đó... Rốt cuộc có chết hay chưa.

Mộ Ẩn Dật hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến cái xác đang lạnh dần dưới chân, vòng qua vết máu loang tới tận mép giày.

Khi bước tới trước mặt Mộ Chiêu Nhiên, vẻ hung tợn lộ rõ trong mắt hắn lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó lại là gương mặt dịu dàng thân thiết, giống như dáng vẻ hắn thường làm nũng trước mặt nàng ngày thường.

Hắn đưa tay gẩy nhẹ một lọn tóc xanh trên vai nàng, vừa vuốt ve vừa đáp:

“Có chị trợ lực, hắn làm gì còn đường sống? Chỉ tiếc là... Hắn mang trong người tà công cổ độc, tu vi quá sâu, dù bị Kiếm Tôn Tiêu Dương một kiếm hủy diệt bản mệnh vương cổ trong người, vẫn còn thoi thóp chưa chết hẳn.”

Mộ Chiêu Nhiên đã đợi suốt cả đêm, cuối cùng cũng nghe được câu trả lời nàng muốn.

Tảng đá lớn treo lơ lửng trong tim rơi xuống nhưng cùng lúc ấy lại khuấy lên muôn trùng sóng, mà trong lớp sóng đó lại chẳng có mấy phần vui mừng. Ngược lại, đủ vị chen nhau trào dâng, nghẹn lại nơi ngực, đến nỗi không thể phân rõ rốt cuộc là cảm xúc gì.

Mộ Ẩn Dật cúi đầu, con ngươi khẽ chuyển, chăm chú quan sát biểu cảm của nàng, thăm dò hỏi:

“Chị... Chẳng lẽ chị đang buồn vì hắn sao?”

“Tất nhiên là không.” Mộ Chiêu Nhiên lập tức lắc đầu, biện bạch: “Ta chỉ lo, nếu hắn không chết, nếu có cơ hội trở mình... Nhất định sẽ trả thù ta gấp trăm ngàn lần.”

“Phải đấy, hắn mà không chết, thì ta đây chắc chắn sẽ chết không toàn thây.” Mộ Ẩn Dật nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia sáng mơ hồ: “Có điều... Ta nghĩ, hắn sẽ không nỡ để chị chết đâu.”

Chị gái của hắn thật sự rất đẹp, hàng mi cong, đôi mắt long lanh như nước, đẹp đến mức khiến cả ma đầu chơi cổ độc kia cũng vì nàng mà mê muội.

Nhưng từ xưa đến nay, giai nhân luôn là mầm họa, chị của hắn cũng không ngoại lệ.

Ngón tay đang nắm lọn tóc đột nhiên siết chặt, kéo khiến da đầu Mộ Chiêu Nhiên đau nhói, nàng nhăn mặt trách nhẹ: “A Ẩn, em làm đau ta rồi đó.”