Diệp đại tướng quân vốn không thích đứa con gái có mẹ thấp hèn này, nhưng cũng không thể để máu mủ của mình lưu lạc bên ngoài, nên mới đưa nàng ta về phủ. Dù cho mang họ Diệp, lại chưa từng được ông ta công khai thừa nhận thân phận.
Có thể tưởng tượng được, cuộc sống của Diệp Ly Chi trong phủ tướng quân gian khổ thế nào.
Lúc này, Mộ Chiêu Nhiên đang là người được vạn chúng vây quanh. Chỉ một ánh nhìn của nàng dừng lại trên người Diệp Ly Chi chưa đến một khắc, lập tức đã có rất nhiều ánh mắt tò mò nhìn theo, cùng rơi lên người Diệp Ly Chi.
Diệp Ly Chi lập tức trở thành tiêu điểm trong ánh nhìn của mọi người, cả người như con chim sẻ kinh hoàng trúng tên, khẽ ngẩng đầu lên liếc một cái liền vội cúi đầu xuống, vẻ mặt run rẩy, chẳng biết nên đi hay nên ở, đứng ngây ra đó như muốn tan vào nền đất.
Diệp Lăng Yên nhướng mày, trừng mắt nhìn mấy gia nhân của phủ tướng quân, bực bội nói:
“Hôm nay là ngày vui, sao lại để cô ta lẽo đẽo theo ra đây, thật xúi quẩy. Cẩn thận chọc trúng điềm gở của điện hạ đấy! Còn không mau kéo cô ta đi chỗ khác!”
Lời nàng vừa dứt, lập tức có vài gia nhân quay người đi về phía Diệp Ly Chi, kéo tay đẩy lưng lôi cô rời khỏi đám đông.
Tuy có hệ thống “cải tạo” gì đó trên người, nhưng nhất thời Mộ Chiêu Nhiên cũng chưa nghĩ ra phải yêu thương, hòa thuận với người mà kiếp trước nàng đã đấu đá cả đời như thế nào. Với cảnh ngộ hiện tại của Diệp Ly Chi, nàng chẳng hề động lòng trắc ẩn, ngược lại, trong lòng còn thấy khoái trá khi một lần nữa được nhìn thấy nàng ta trong dáng vẻ thấp hèn cô lập này.
Diệp Nhung cũng không có ý can thiệp, chỉ nhắc nhở Diệp Lăng Yên chú ý tình huống, đừng gây chuyện quá lớn khiến người khác chê cười. Sau đó ông ta hạ thấp giọng, tiếp tục thúc giục: “Thánh nữ , không còn sớm nữa, mời lên xe.”
Mộ Chiêu Nhiên cuối cùng cũng quay đầu nhìn phụ vương, mẫu hậu trên cổng thành thêm một lần, sau đó xoay người bước lên bệ thềm, leo lên xe ngọc. Khi nàng ngồi xuống chiếc đệm mềm trong khoang xe, giọng hệ thống lại vang lên không đúng lúc.
[Hiện phát động nhiệm vụ cải tạo đầu tiên: Do ký chủ ở kiếp trước đã trăm phương nghìn kế cản trở, khiến nữ chính trong hành trình đến Thiên Đạo Cung liên tiếp gặp hiểm nguy, dẫn đến thể chất yếu ớt về sau. Kiếp này, xin hãy hỗ trợ nữ chính thuận lợi đến được Thiên Đô, từ đó bù đắp lỗi lầm kiếp trước.]
Mộ Chiêu Nhiên: “...”
Nàng ngẩng đầu, liếc nhìn Diệp Lăng Yên đang định theo sau nàng bước vào xe, mặt lạnh lùng nói: “Ngươi xuống đi, đi gọi Diệp Ly Chi đến cho ta.”
Diệp Lăng Yên suýt trượt chân ngã, đυ.ng vào rèm châu trên xe làm nó rung lên lách cách, tưởng mình nghe nhầm, nghi hoặc xác nhận lại: “Diệp Ly Chi? Chúng ta sắp xuất phát rồi, điện hạ gọi nó làm gì? Loại người thấp hèn như vậy, đâu xứng để điện hạ triệu kiến chứ?”
Mộ Chiêu Nhiên vẫn chưa nắm rõ ràng thực lực của cái gọi là “hệ thống”, đành tạm thời phối hợp với nhiệm vụ của nó, sắc mặt không đổi, không thèm trả lời Diệp Lăng Yên mà nhìn thẳng ra ngoài xe, hướng về phía Diệp Nhung: “Diệp tướng quân, đường dài buồn tẻ, ta muốn tìm thêm người đi cùng trò chuyện cho đỡ nhàm, chắc không có gì đáng ngại chứ?”
Diệp Nhung nheo mắt hổ, không hề che giấu ánh nhìn dò xét của mình: “Xưa nay Dao Quang thánh nữ vẫn thân thiết với Yên nhi, không biết từ bao giờ lại có giao tình với Ly Chi?”
Mộ Chiêu Nhiên ngẩng cằm, tỏ ra ngang ngược: “Nghe A Yên nhắc tới nàng ta nhiều lần, ta đã sớm muốn gặp. Nghe nói mẹ nàng ta từng là danh kỹ một vùng, giọng ca của nàng ta chắc cũng không tệ, dùng để hát tiêu khiển trên đường là hợp quá rồi. Nếu tướng quân không đồng ý, ta sẽ xin phụ vương ban chỉ cho nàng ta đi theo.”
Thấy nàng thật sự định kéo váy bước xuống xe, Diệp Nhung lập tức khoát tay: “Chuyện nhỏ như vậy, đâu cần làm phiền tới thánh chỉ của bệ hạ.”
Ông xoay người ra hiệu cho thân vệ bên cạnh. Người kia lập tức lĩnh mệnh, chạy về hướng mà Diệp Ly Chi vừa bị lôi đi.
Diệp Lăng Yên bất mãn nhảy xuống xe, ghé sát cha mình thì thầm oán trách: “Cha, cha thực sự định để nó đi cùng sao? Lỡ như nó nói linh tinh, khiến điện hạ nghĩ con giành của nó thì sao...”
Diệp Nhung liếc nhìn con gái một cái mang ý cảnh cáo, ngắt lời Diệp Lăng Yên đang càm ràm, rồi khẽ hừ lạnh từ mũi, thấp giọng nói: “Nó không dám.”