Diệp Nhung mẫn cảm lập tức cảm nhận được sát ý trong mắt nàng, cúi đầu nhìn theo ánh mắt đó.
Đúng lúc ấy, một bóng người bất ngờ chạy tới xen giữa hai người. Người đó trước tiên rất quy củ hành lễ với Mộ Chiêu Nhiên, rồi khi ngẩng đầu lên lại tinh nghịch chớp mắt với nàng, nhẹ nhàng cười nói: “Xin điện hạ cho phép ta đồng hành cùng một cỗ xe ngựa.”
Ngay lúc đó, hệ thống vang lên trong đầu nàng: [Nhìn thấy nữ chính chưa? Lần này nhất định phải hòa thuận yêu thương nhau nhé. Nhiệm vụ hệ thống chính thức bắt đầu, mong ký chủ trân trọng cơ hội cải tạo này, sớm rửa sạch tội nghiệp, tái tạo bản thân, làm lại cuộc đời.]
Giọng của hệ thống vang lên, như một chậu nước lạnh tạt thẳng từ đầu xuống, rét buốt đến tận xương, trong khoảnh khắc đã kéo nàng trở về địa ngục cổ đỉnh.
Mộ Chiêu Nhiên mơ hồ cảm thấy những ấn ký tội lỗi khắc trên linh hồn mình như đang bốc cháy, như muốn thiêu rụi tất cả phẫn hận trong lòng nàng thành tro, bắt nàng phải nuốt ngược chúng trở lại.
Cơ thể nàng lảo đảo, linh hồn như bị luyện trong lửa đỏ, trong khi thân xác dưới ánh dương lại run rẩy không ngừng. Nàng cố ép mình co từng ngón tay đang run rẩy giấu vào tay áo rộng, miễn cưỡng điều hòa hơi thở, bình ổn nhịp tim.
Người trước mặt thấy nàng sắc mặt tái nhợt, thần tình đau đớn, bèn tiến lên một bước, định đưa tay đỡ lấy, trên mặt đầy vẻ lo lắng: “Điện hạ, người sao vậy?”
Mộ Chiêu Nhiên bất ngờ nghiêng người tránh đi cái chạm của đối phương, cố gắng đứng vững, lúc này trong tầm mắt mơ hồ mới dần thấy rõ diện mạo người đối diện.
Không phải Diệp Ly Chi.
Là Diệp Lăng Yên.
Sau lưng truyền đến giọng Diệp Nhung đầy bất đắc dĩ, trầm giọng quát: “Yên nhi, phủ tướng quân chẳng đã chuẩn bị sẵn xe ngựa cho con rồi sao? Con có biết hôm nay là dịp gì không, sao lại tùy tiện gây chuyện thế này?”
Tuy lời nói là khiển trách, nhưng trong giọng ông ta đầy sự cưng chiều, khiến lời ấy chẳng còn bao nhiêu uy nghiêm.
Diệp Lăng Yên dĩ nhiên chẳng sợ, chu môi lầm bầm: “Con đã hứa riêng với điện hạ rồi mà, sẽ cùng ngồi một xe đến Thiên Đạo Cung, trên đường còn có thể trò chuyện cho vui nữa. Cha, người nên soi lại dáng vẻ dữ tợn của mình kìa, dọa điện hạ sợ chết khϊếp luôn rồi.”
Diệp Nhung thu lại ánh mắt, nhìn về phía Mộ Chiêu Nhiên, trong mắt vẫn còn vương nét nghi ngờ dò xét. Ông ta chắp tay nói: “Bệ hạ từng dặn dò kỹ lưỡng, bảo thần hộ tống Dao Quang thánh nữ rời thành. Thần vì quá sốt ruột mà thất lễ, mong thánh nữ thứ tội.”
Đầu óc Mộ Chiêu Nhiên đang bốc hỏa cũng dần dần hạ nhiệt. Nàng miễn cưỡng đè nén cảm xúc lộ liễu, nâng tay che trán, xoay lại nhìn ông, cố nở nụ cười: “Không sao, chỉ là ban nãy tế lễ hơi lâu, đứng dưới nắng nên có chút choáng váng thôi.”
Diệp Nhung thân là võ tướng, dù cũng nuông chiều con gái nhưng vẫn ép Diệp Lăng Yên tập luyện võ nghệ, khác hẳn nàng được nuôi dưỡng như cành vàng lá ngọc, yếu ớt mỏng manh.
Ông ta ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời không quá gay gắt trên cao, trong lòng chẳng cho là nghiêm trọng, ra hiệu thúc giục: “Đã như vậy thì, giờ không còn sớm, mong thánh nữ chớ để chậm trễ lộ trình, nên mau chóng lên đường.”
Nhưng Mộ Chiêu Nhiên lại không làm theo lời ông ta. Từ giọng điệu của hệ thống, có thể chắc chắn Diệp Ly Chi cũng đang có mặt ở đây. Nàng bước sang bên mấy bước, lướt mắt qua hai cha con họ Diệp, quét nhìn ra ngoài đám đông.
Diệp Lăng Yên tò mò quay đầu nhìn theo, hỏi: “Điện hạ đang tìm ai sao?”
Mộ Chiêu Nhiên không trả lời. Tầm mắt nàng đảo khắp dòng người, cuối cùng, ở hàng người tiễn Diệp Lăng Yên rời phủ tướng quân, nàng thấy được một bóng dáng ảnh cúi đầu, đứng cuối cùng.
Lúc này, Diệp Ly Chi vận áo quần giản dị, không cài trâm ngọc, không son phấn, thậm chí còn chẳng bằng đám nha hoàn đi theo bên Diệp Lăng Yên. Một mình nàng ta co ro nép vào góc cuối, trông như cái bóng xám tro chẳng ai để mắt tới.
Ở kiếp trước, Mộ Chiêu Nhiên và Diệp Lăng Yên thân thiết, cả hai lớn lên bên nhau như chị em kết nghĩa. Nàng thường xuyên nghe cái tên “Diệp Ly Chi” từ miệng Diệp Lăng Yên.
Chỉ là, mỗi lần nhắc đến cô em gái cùng cha khác mẹ này, Diệp Lăng Yên đều mang giọng điệu chán ghét và khinh miệt.
Bởi vì mẹ ruột của Diệp Ly Chi không có danh phận gì, chỉ là một món quà “giường chiếu” mà một viên địa quan dâng lên Diệp Nhung khi ông ta đang chinh chiến xa nhà. Không ngờ lại sinh ra một đứa con “nghiệt chủng”.