Chương 13

Ánh nắng từ những vết rạn của tầng mây chiếu xuống, linh hồn Mộ Chiêu Nhiên theo một cột sáng rơi thẳng xuống dưới, nhập vào cơ thể đang cúi đầu bái tế trên tế đàn.

Tiểu công chúa trên tế đàn vừa lén ngáp được một nửa trong lúc khấu đầu, cơ thể đột nhiên run nhẹ một cái.

Lúc nàng đứng dậy, ánh ngây thơ và hồn nhiên ngày xưa trong đôi mắt đã hoàn toàn biến mất.

Mộ Chiêu Nhiên ngẩn ngơ nhìn chằm chằm ngọc bài cầu nguyện trong tay, bàn tay run rẩy đưa lên sờ mặt mình, xác nhận dung mạo còn nguyên vẹn không tổn hại.

Nàng đã trở về rồi. Nàng thực sự đã quay về quá khứ?

Bên tai vang lên tiếng nhắc nhở bí mật của Dao cô. Mộ Chiêu Nhiên chấn động toàn thân, cố kìm nén cảm xúc cuộn trào trong lòng, gắng sức đè nén thôi thúc muốn quay đầu lại nhìn bà, nghiêm túc đọc lời khấn theo nghi lễ, hoàn thành trọn vẹn tế lễ.

Sau nghi lễ tế trời, Mộ Chiêu Nhiên được sắc phong làm Dao Quang thánh nữ của Nam Vinh, đại diện cho vương quốc lên đường đến Thiên Đạo Cung tu hành. Dưới tế đàn, xa giá đã chuẩn bị sẵn sàng, các binh lính hộ tống xếp hàng nghiêm chỉnh hai bên, đợi nàng khởi hành.

Từ tế đàn bước xuống, Mộ Chiêu Nhiên lập tức được mọi người vây quanh đưa đến cỗ xe ngựa chờ đợi phía trước. Bốn con chiến mã kéo xe đều thân hình cao lớn, toàn thân tuyết trắng, trán dán phù kim lấp lánh, khoác áo giáp mềm dệt bằng chỉ vàng, bờm tung bay như mây.

Đằng sau là ngự liễn bằng ngọc, rồng ngậm lọng báu, phượng nhả tua rua, nguy nga tráng lệ như một tòa lâu các thu nhỏ, đảm bảo nàng trong suốt hành trình từ Nam cảnh đến Trung châu Thiên Đô đều có thể an nhàn thoải mái.

Mộ Chiêu Nhiên quay đầu lại, thấy phụ vương và mẫu hậu đang đứng trên cổng thành cao vẫy tay tiễn biệt. Ở kiếp trước, lúc nàng rời đi còn đang giận dỗi, không thèm ngoái đầu nhìn lấy một lần, vì thế cũng chẳng bao giờ thấy được dáng vẻ không nỡ rời xa của họ.

Ánh mặt trời chói chang khiến đôi mắt nàng cay xè, nàng vô thức nhấc chân muốn bước về phía cổng thành, nhưng lại bị một vị tướng quân đứng bên giơ tay chắn lại, giọng dứt khoát đầy cứng rắn: “Dao Quang thánh nữ, tế lễ đã hoàn tất. Từ giờ trở đi, người chỉ có thể tiến về phía trước, không được phép quay đầu lại.”

Mộ Chiêu Nhiên cố nén nước mắt, không vui quay đầu trừng mắt nhìn người vừa lên tiếng. Nhưng khi thấy rõ khuôn mặt ấy, đồng tử nàng chợt co rút.

Người ấy mặt vuông, râu rậm, khoác giáp sắt, khí thế bức người. Chính là Đại tướng quân hộ quốc của Nam Vinh, Diệp Nhung.

Diệp Nhung rất hiểu tính công chúa nhỏ này. Từ nhỏ nàng đã được nâng như trứng hứng như hoa, ngay cả quốc quân cũng phải chiều ý. Trong toàn triều đình, chỉ có ông ta, một vị đại tướng từng chinh chiến sa trường, mới có thể khiến nàng thu lại chút kiêu căng.

Nhưng trước kia Mộ Chiêu Nhiên nhìn ông ta bằng ánh mắt kính sợ dành cho bậc trưởng bối uy nghiêm, chứ không phải như bây giờ đầy oán độc và căm thù, như thể nhìn thấy kẻ thù gϊếŧ cha.

Diệp Nhung không hiểu được nguồn cơn ánh mắt ấy, nhíu mày nghi hoặc, ánh mắt nặng nề nhìn nàng dò xét, lên tiếng hỏi: “Dao Quang thánh nữ, vì sao lại nhìn bản tướng như vậy?”

Sau khi tế lễ kết thúc, ông ta lập tức đổi cách xưng hô, gọi nàng bằng danh hiệu tân phong.

Thực ra theo nghi lễ cổ xưa của Nam Vinh, sau khi công chúa sinh ra phải được đưa vào thánh điện để nuôi dạy, không được thường xuyên gặp mặt cha mẹ, nhằm đoạn tuyệt trần duyên.

Chỉ là đương kim bệ hạ quá mực thương con gái, bất chấp phản đối của bá quan, tự mình sửa đổi tổ chế, cho phép nàng giữ thân phận công chúa lớn lên đến tận ngày tế lễ, sau đó mới chính thức nhận chức thánh nữ.

Diệp Nhung cũng là người có con gái, nên rất hiểu tấm lòng của quốc quân. Khi bệ hạ gặp trở ngại trong việc sửa lễ chế, chính ông ta là người đầu tiên đứng ra ủng hộ, khiến các đại thần phản đối phải câm miệng.

Vì vậy, dù Mộ Chiêu Nhiên từng kính sợ ông ta nhưng cũng luôn tôn trọng, chưa từng dùng ánh mắt như vậy nhìn ông ta.

Mộ Chiêu Nhiên lúc này đột ngột đối mặt với kẻ đã tạo phản soán ngôi, gϊếŧ cha mẹ nàng ở kiếp trước, bao nhiêu khϊếp sợ và thù hận dâng trào, tim nàng đập như trống trận, đầu óc ù đi, mọi suy nghĩ trong đầu đều gào thét: Gϊếŧ hắn! Gϊếŧ ngay tại chỗ!

Ánh mắt nàng căng chặt, dừng lại trên thanh đao bên hông Diệp Nhung, các ngón tay dưới tay áo khẽ run lên, không sao kìm nổi ham muốn muốn lao đến giật lấy thanh đao ấy, chém xuống không chút do dự.