Chương 12

Nhưng đó vẫn chỉ là lý thuyết trên giấy. Khi ấy nàng vẫn chưa thật sự hiểu thế nào là thiên mệnh, chỉ xem nó như ngọc tỷ của phụ vương. Mà ngọc tỷ ấy nàng còn từng cầm nghịch trong tay, còn lấy ra để đập vỡ hạt đào nữa là.

Bị Dao cô thi triển cấm ngôn, Mộ Chiêu Nhiên há miệng không nói nên lời, không thể phản bác, chỉ có thể cắn môi tức tối, hoàn toàn không để tâm đến những lời dặn dò khổ tâm của Dao cô.

Cho tới tận lúc rời khỏi Nam Vinh, trong lòng nàng vẫn mang theo oán trách dành cho cha mẹ và các trưởng lão thánh điện.

“Dao cô... Phụ vương... Mẫu hậu...”

Mộ Chiêu Nhiên ngơ ngác nhìn từng gương mặt thân quen trong hồi ức, đưa tay với lên không trung, nhưng chỉ nắm được khoảng trống vô hình.

Trên khán đài, mọi người chỉ thấy nàng giơ bàn tay đầy máu, miệng lẩm bẩm không ngừng, như thể đang cố nắm giữ điều gì đó.

Những con bướm đuôi én đen kịt vây quanh ngón tay nàng, vỗ cánh hút máu. Phấn trên cánh bướm rơi xuống khiến làn da nàng mục rữa càng nhanh hơn. Gương mặt từng khiến bao người si mê, giờ đã hoàn toàn mục nát, héo tàn.

Độc cổ hẳn đã khiến nàng rơi vào ảo giác cận tử.

Mộ Ẩn Dật lờ mờ nghe thấy tiếng nàng gọi “phụ vương, mẫu hậu”, bất giác xoay người, quay lưng lại với nàng. Lặng im một lúc, hắn mới nhấc chân rời khỏi, một lần cũng không ngoái đầu.

Hắn không làm gì sai. Cho dù phụ vương và mẫu hậu vẫn còn sống, họ cũng nhất định sẽ đưa ra lựa chọn giống hắn.

Là chị ấy đã sai rồi.

Trong cổ đỉnh, Mộ Chiêu Nhiên cũng dần nhận ra sự vô ích của mình, chầm chậm buông tay xuống.

Hệ thống nói: [Chính nơi đây là điểm khởi đầu cho tất cả tội nghiệt của cô, là bước ngoặt khiến cô rẽ vào con đường sai lầm. Việc tiếp nhận cải tạo từ hệ thống, trở về quá khứ, không đồng nghĩa với việc những lỗi lầm cô từng phạm có thể được xóa sạch. Tội lỗi mà cô đã tạo ra sẽ khắc sâu vào linh hồn cô, hình thành ‘nghiệp liên tội ấn’, dùng để trừng phạt cô. Chỉ khi nào từng tội lỗi được cô sửa chữa, từng nghiệp chướng được hóa giải, ‘nghiệp liên’ mới rụng xuống, ấn ký mới biến mất.]

[Đương nhiên, nếu cô thật tâm hối cải, không còn cố chấp tranh đấu với nữ chính, biểu hiện tốt, thì sau này vẫn có thể được cấp cho một người đàn ông nhân xuất sắc, miễn là không phải nam chính hoặc nam phụ, để làm chồng của cô. Từ đó, cô có thể bước vào một cuộc đời hoàn toàn mới, không cần phải bị ép gả cho Cổ Vương Diêm La xấu xí u ám, khắp người toàn kịch độc nữa.]

Quả thật, gọi là buông dao đồ tể, lập địa thành Phật.

Mộ Chiêu Nhiên đưa mắt nhìn lại từng “tội lỗi” của mình, rồi khẽ gật đầu nói: “Được.”

Ngay khoảnh khắc nàng đưa ra lựa chọn, những hình ảnh đang lơ lửng giữa không trung lập tức hóa thành từng tia sáng đỏ rực đâm thẳng vào cơ thể nàng, khắc sâu vào linh hồn, vẽ ra từng vết tích tội nghiệt rõ ràng.

Mộ Chiêu Nhiên như đang trải qua hình phạt “nướng thân bằng đồng sắt”, toàn thân đau đớn đến phát run, gắng gượng co rút người lại, rúc sâu vào l*иg ngực Diêm La. Cơn đau từ linh hồn xé nát mọi cảm giác, khiến nàng không nhận ra bàn tay xương khô dưới tay mình đang khẽ cong lại, nhẹ nhàng siết lấy ngón tay nàng.

Đóa hoa sen tượng trưng cho nghiệp chướng bắt đầu nở rộ nơi ngực trái nàng, từng cánh từng cánh chồng lên nhau, tụ thành một cụm hoa dày đặc. Mộ Chiêu Nhiên đau đến tột cùng mà bật cười, nghiến răng chửi: “Bộ tưởng tao chưa từng thấy hoa sen chắc? Hoa sen nào mà nhiều cánh dữ vậy? Nhìn riết giống... giống hoa cúc luôn rồi!”

Hệ thống im lặng một lúc, rồi lạnh nhạt trả lời: [Nếu muốn trách thì trách cô tội nghiệp quá nhiều. Mỗi tội một cánh. Mà gọi là ‘nghiệp cúc’ thì quả thực nghe không hay cho lắm.]

Mộ Chiêu Nhiên nước mắt đầm đìa: “...” Tức á!

Khi nét cuối cùng của ấn tội được khắc xuống, hồn phách của Mộ Chiêu Nhiên bất ngờ thoát ly khỏi thân xác, bị một cơn gió cuốn vυ"t lên không trung. Thân xác nàng và Diêm La chồng lên nhau, bị bầy cổ trùng dày đặc nuốt chửng hoàn toàn.

Mộ Chiêu Nhiên nhìn thấy Vân Tiêu Dương và Diệp Ly Chi đứng sát vai nhau trên khán đài, thấy bóng lưng tuyệt tình rời đi của Mộ Ẩn Dật, thấy cả dân chúng Nam Vinh đang hò reo mừng rỡ vì cái chết của nàng.

Linh hồn nàng trôi dạt vào tầng mây cuồn cuộn trên bầu trời, tầm nhìn dần bị sương đen nuốt chửng không còn thấy gì nữa.

Cho đến khi một sức mạnh xé toạc màn mây đen ấy, ánh sáng chói lọi từ bầu trời xuyên xuống. Đài xét xử đẫm máu đã biến mất, thay vào đó là một tế đàn nghiêm trang, tiếng trống tế lễ rền vang trời đất.