Chương 11

Dòng ký ức ngược dòng ấy, cuối cùng dừng lại ở ngày nàng chuẩn bị rời khỏi Nam Vinh, lên đường đến Thiên Đạo Cung tu hành.

Tiếng trống tế lễ xuyên qua năm tháng vọng về bên tai.

Trong ký ức ấy, nắng vàng rực rỡ, hoa nở ngập trời, công chúa vừa mới đến tuổi cập kê khoác trên người bộ lễ phục tế tổ nặng nề phức tạp, trâm vàng lấp lánh cài trên tóc, đuôi mắt vẽ đỏ, trên trán dán hoa văn bạc thiêng liêng. Nàng giơ cao hai tay, tay cầm ngọc bài ghi lời cầu nguyện, từng bước một tiến lên đàn tế.

Nàng tựa như một đóa phù dung cao quý lộng lẫy, nhẹ nhàng bước lên cao, thành kính thực hiện nghi thức tế lễ rườm rà, ba quỳ chín lạy, để cầu mong chuyến đi đến Thiên Đạo Cung lần này có thể mang “Chiếu Thiên Giám” trở về, phù hộ cho Nam Vinh được hưng thịnh trăm năm.

Lễ nghi trang trọng nghiêm ngặt, ai nấy đều vô cùng thành kính. Thế nhưng, ở trung tâm buổi tế ấy, tiểu công chúa lại chỉ chăm chú nhìn ngọc bài ghi đầy lời cầu khấn trong tay mình, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, cố gắng hết sức kìm nén một cái ngáp chán nản.

Ký ức xưa cũ ngày càng trở nên rõ ràng hơn, Mộ Chiêu Nhiên bỗng nhớ lại, hôm ấy vốn là một ngày trời không đẹp. Mây đen dày đặc giăng kín bầu trời, u ám đè nặng trên đỉnh đầu. Nàng vốn chẳng muốn rời xa phụ vương, mẫu hậu và các trưởng lão thân cận để tới cái nơi gọi là Thiên Đạo Cung tu hành, bèn nhân cơ hội trời xấu mà làm mình làm mẩy.

Nhưng rốt cuộc, cánh tay nhỏ không bẻ nổi cổ tay lớn. Dù phụ vương và mẫu hậu có nuông chiều nàng đến mấy, cũng không thể nghịch thiên mà thay đổi truyền thống.

Nàng vốn không thích thời tiết u ám. Ba vị trưởng lão trong thánh điện đã nuôi dạy nàng từ nhỏ bèn cùng nhau kết trận, gắng sức xé rách tầng mây đen đang phủ kín bầu trời hoàng cung trước khi nghi lễ bắt đầu.

Tia sáng rực rỡ xuyên qua tầng mây rách chiếu xuống. Khuôn mặt đại trưởng lão vì vậy mà càng thêm tái nhợt, tựa như đóa hoa đã héo, từng hơi thở đều mang theo khí tức suy kiệt như sắp tàn lụi.

Bà đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu Mộ Chiêu Nhiên, nói: “Điện hạ, Dao cô vô dụng, chỉ có thể cố giúp người lên đường được hanh thông, có hoa nở đầy đường mà thôi.”

Mộ Chiêu Nhiên chẳng chút cảm kích. Trong lòng nàng tràn đầy oán trách phụ vương, mẫu hậu, lẫn các trưởng lão trong thánh điện, trách bọn họ ai nấy đều muốn đẩy nàng đến Thiên Đạo Cung.

Chỉ có em trai nhỏ hơn nàng 3 tuổi, níu lấy vạt áo nàng, nước mắt nước mũi tèm lem mà năn nỉ nàng ở lại. Nó bảo, sau này nếu nó trở thành quốc quân Nam Vinh, nhất định sẽ để cho chị gái muốn làm gì thì làm, tuyệt đối không để nàng đi tới nơi xa xôi chịu khổ như thế.

Chỉ tiếc, nó vẫn còn quá nhỏ, chưa thể làm nên trò trống gì. Cũng vì vậy mà bị phụ vương vốn nổi danh “lạnh lùng vô tình” trừng mắt quát lớn, tát cho hai cái, rồi sai người mang nhốt lại.

Mộ Chiêu Nhiên vẫn cứ giận dỗi một mình, hoàn toàn không chú ý đến máu tươi thấm đỏ tay áo Dao cô khi bà ho. Nàng chỉ không ngừng oán thán:

“Thiên Đạo Cung, Thiên Đạo Cung, trong mắt các người chỉ có mỗi Thiên Đạo Cung! Phụ vương ta đã là quốc quân Nam Vinh, là chủ nhân Nam cảnh, cớ gì vẫn phải khuất phục theo mệnh lệnh của họ? Dựa vào đâu họ bắt ta đi thì ta nhất định phải đi? Ta có ba vị trưởng lão dạy dỗ là đủ rồi, các người mới là thầy của ta...”

Lời còn chưa dứt, đã bị một đạo cấm ngôn thuật từ Dao cô chặn lại.

“Sau lễ tế hôm nay, điện hạ sẽ là thánh nữ của Nam Vinh. Mỗi lời nói, hành động đều đại diện cho Nam Vinh, tuyệt đối không được phép nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy.”

Dao cô xưa nay điềm đạm, rất ít khi dùng giọng nghiêm khắc để trách mắng nàng như thế. Nói xong, bà lại dịu giọng xuống, nắm chặt tay nàng, ánh mắt đầy đau lòng, khẽ dặn đi dặn lại:

“Chuyến đi này của điện hạ liên quan đến vận mệnh của hàng vạn con dân Nam Vinh, ảnh hưởng tới sự tồn vong của quốc gia. Người nhất định phải mang về một chiếc ‘Chiếu Thiên Giám’ mới để bảo hộ cho Nam Vinh.”

Mộ Chiêu Nhiên quay đầu nhìn lêи đỉиɦ chính điện, nơi thờ phụng chiếc Chiếu Thiên Giám. Từ nhỏ nàng đã được dạy về vật này, biết nguồn gốc, biết sự thần thánh và quyền năng của nó, rằng nó có thể trấn áp mọi dã tâm bất chính.