Chương 10

[Tác giả à, không viết nữ phụ ác độc thì bà hết biết viết truyện hả? Thời đại nào rồi còn chơi trò ngược nữ như hồi xưa? Một cái motif tiềm năng mà bà viết nát như cớt. Trả tiền lại đây.]

[Cảnh báo cho chị em đến sau: nữ chính cực kỳ thánh mẫu, nữ phụ thì ngu ngốc độc ác hết phần thiên hạ, giật tóc đánh ghen vì đàn ông suốt nửa truyện, nửa còn lại thì hết chuyện để kể. Ai không muốn tức tới mức tắc tuyến sữa thì mạnh dạn bỏ qua.]

[Sao phải viết mấy tình tiết phụ nữ đối đầu nhau hoài vậy? Nữ chính với nữ phụ không thể sống tốt, cùng giúp nhau trưởng thành được ư? Tác giả cố tình viết máu chó để tạo drama đúng không? Bày ra cái plot máu chó này không phải để kéo cãi lộn à? Tác giả, chúc bà xuyên vào truyện làm chính nhân vật bà viết.]

[Tôi chán ngấy thể loại nữ phụ ác độc tranh sủng rồi, có ai đứng ra quản mấy người viết rác này không vậy?]

[Có ai sinh ra đã ác độc đâu? Không phải tại bà viết người ta thành vậy hả? Nói ác độc, rốt cuộc là ai độc nhất đây? Chẳng lẽ viết một nữ phụ tốt đẹp tử tế thì mấy tác giả chết à?]

[Không lẽ chỉ mình tui muốn Chi Chi và Chiêu Nhiên đều có cái kết tốt đẹp sao?]

[+1]

[+2]

[+10086]

***

Mộ Chiêu Nhiên ngơ ngác nhìn những dòng chữ không ngừng rơi xuống từ trên cao, giống như đang chứng kiến một trận tuyết đen rợp trời. Mỗi chữ như một cánh tuyết đen, rơi xuống, phủ lên người nàng, rồi dần tan vào cơ thể nàng.

Khi trận tuyết ấy ngừng lại, những chữ đen ấy tụ lại thành một âm thanh rõ ràng: [Đinh, hệ thống đã xác nhận mục tiêu cải tạo đầu tiên.]

Hệ thống? Hệ thống là gì?

Mộ Chiêu Nhiên không biết. Đến giờ phút này khi cái chết đã cận kề, lòng nàng nguội lạnh, nàng cũng chẳng còn hứng thú tìm hiểu thêm điều gì nữa.

Nhưng từ khi giọng nói đó đột nhiên xuất hiện, nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng không ngừng, như tiếng ong vo ve bên tai, không thể xua đi.

Nó nói, thế giới này thực chất được xây dựng dựa trên một cuốn tiểu thuyết, số phận của tất cả mọi người trong thế giới này đều bắt nguồn từ trang giấy của quyển truyện đó, từ ngòi bút của tác giả. Mộ Chiêu Nhiên cũng không ngoại lệ.

Chỉ là, nàng không phải nhân vật chính. Trong cuốn tiểu thuyết đó, nàng là nữ phụ độc ác, tồn tại duy nhất với mục đích yêu si mê nam chính, hãm hại nữ chính, khiến con đường tình yêu của hai người họ đầy gian nan trắc trở, đồng thời làm cho câu chuyện thêm phần kịch tính, hấp dẫn.

Cuối cùng, khi nam nữ chính vượt muôn trùng hiểu lầm, gắn bó bền chặt, thì nàng sẽ kết thúc một cách thê thảm, trở thành một đoạn chướng ngại đáng bị khinh miệt trong hành trình tình yêu đẹp đẽ của họ.

May mà thời đại bây giờ đã thay đổi. Không còn ưa chuộng mô típ “nữ phụ độc ác ngu si tranh giành đàn ông” nữa. Vì vậy, hệ thống này mới ra đời từ oán niệm của hàng ngàn độc giả, du hành qua các thế giới tiểu thuyết, làm nhiệm vụ “cải tạo nữ phụ độc ác”.

Mộ Chiêu Nhiên tội ác chồng chất, lòng dạ hiểm độc, chính là một ví dụ điển hình. Nhưng nàng vẫn chưa hoàn toàn mất hết nhân tính, vẫn còn giữ lại chút xíu hối hận chưa tắt hẳn. Chính vì vậy, nàng được hệ thống chọn làm mục tiêu cải tạo đầu tiên.

Chỉ cần nàng đồng ý tiếp nhận cải tạo thì có thể sống lại một đời, gột sạch nghiệp chướng kiếp trước, từ đó cải mệnh nghịch thiên, mở ra một cuộc đời mới.

“Làm lại cuộc đời?”

Mãi đến khi nghe thấy câu này, lòng Mộ Chiêu Nhiên, vốn đã như nước chết, mới gợn lên một chút dao động. Nàng lên tiếng hỏi: “Phải làm gì để sống lại?”

Hệ thống đáp:

[Trời có đạo, báo ứng chẳng sai. Cô rơi vào kết cục hôm nay, đều là do những nghiệp chướng cô từng tạo nên.]

Theo từng lời hệ thống cất lên, trước mắt Mộ Chiêu Nhiên bắt đầu hiện ra những hình ảnh quá khứ tua ngược như một cuốn phim, lần theo dòng thời gian mà truy tìm căn nguyên tội lỗi.

Từ việc nàng tự tay cắt lọn tóc sau tai để đan vào dải tua, dụ dỗ Diêm La vì nàng bắt giữ Diệp Ly Chi, nhốt nàng ta vào ngục tối để hành hạ, trút giận, khiến nàng ta mất con trong bụng.

Đến lúc nàng bày mưu hãm hại Diệp Ly Chi thất bại, bị Thiên Đạo Cung phế bỏ tu vi, bị liệt vào danh sách “kẻ phản đạo”, lưu lạc như chó nhà có tang.

Còn nữa, quay về xa hơn, thuở nàng còn ở Thiên Đạo Cung, vì tranh giành tình cảm mà đã làm ra bao chuyện âm hiểm xấu xa không thể tha thứ.

Từng khung cảnh lần lượt được kéo ra khỏi trí nhớ, rõ mồn một trước mắt, phơi bày mọi tội ác nàng từng gây ra, cũng như sự biến dạng ngày càng sâu của lòng dạ độc địa.