Nguyên chủ dù có khổ cực đến đâu, cũng không thể che giấu sự thật rằng hắn ta chính là một con sói mắt trắng vong ân bội nghĩa!
Muốn báo thù có rất nhiều cách, nhưng nguyên chủ lại tự chọn con đường chết. Chỉ cần hắn ta không nhẫn tâm hãm hại Trương Tinh Vũ đã chẳng bị gán tội gϊếŧ người rồi bị xử trảm thê thảm như thế.
Cảnh Hòa Quang nghĩ tới cảnh nguyên chủ bị chém đầu, trong lòng bỗng thấy hả dạ thay cho ca nhi Trương Tinh Vũ vô tội ấy. Nuôi dưỡng một kẻ vong ân như vậy, đúng là tức chết người ta mà.
Thế nhưng khi hình ảnh nguyên chủ bị chém đầu liên tiếp hiện lên trong đầu ba lần, Cảnh Hòa Quang bỗng giật mình nhận ra điều không ổn.
Khoan đã!
Bây giờ chẳng phải chính hắn đã trở thành tên cặn bã ấy rồi sao?
“Tiểu Hoàng Đào!”
[… Có đây.]
Cảnh Hòa Quang: “Bây giờ là lúc nào? Tra công đang làm gì thế!”
[Ký chủ yên tâm, thời điểm chúng ta chọn để xuyên qua đều là thời điểm thích hợp nhất để cải tạo, tra công kia chưa kịp gây chuyện gì đâu.]
Nghe câu trả lời này, Cảnh Hòa Quang cũng yên tâm được đôi chút.
[Hiện tại anh vừa tròn hai mươi tuổi, sắp sửa tham gia kỳ thi Hương. Sau kỳ thi Hương này, anh sẽ trở thành cử nhân.]
[Lần này anh về nhà là để lấy tiền đi thi Hương, tiện thể ăn Tết luôn. Việc học hành tốn kém vô cùng, Trương Tinh Vũ phải nai lưng ra làm việc, ngày ngày mổ heo, thậm chí còn phải lên núi đi săn. Ký chủ, anh đúng là tra công chính hiệu đấy!]
Cảnh Hòa Quang bất đắc dĩ than thở: “Không phải tôi, là tên khốn kiếp nguyên chủ ấy chứ!”
[Ký chủ, giờ anh chính là tên tra công đó rồi.]
Cảnh Hòa Quang: “Tạm biệt.”
Hệ thống Tiểu Hoàng Đào lanh lẹ lăn đi mất, còn Cảnh Hòa Quang thì đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài xem tình hình.
Lúc này đang là tháng Chạp, trời lạnh buốt.
Cảnh Hòa Quang khoác lên người một chiếc áo bông sạch sẽ, chắc chắn, tiện tay cột gọn mái tóc dưới rồi đẩy cửa bước ra khỏi phòng.
Nhà của Trương gia có bố cục đơn giản, phía trước là cửa hàng, ở giữa là một tiểu viện nhỏ, phía sau là khu nhà ở.
Mở cửa ra, Cảnh Hòa Quang lập tức nghe thấy phía trước truyền đến tiếng động.
Hắn bước về phía trước, đến gần chỗ cửa sau của cửa hàng thì dừng lại.
Có người đang nói chuyện với Trương Tinh Vũ, mà người được nhắc đến trong câu chuyện kia chính là Cảnh Hòa Quang.
Cảnh Hòa Quang khẽ sờ mũi, cảm thấy mình vừa bị tra công kia ném cho một cái nồi thật to.
“Tinh ca nhi, không phải ta nói lời khó nghe đâu. Ngươi nghe Trương thẩm tử này một câu, đừng để Hòa Quang đi thi Hội! Nếu hắn thật sự muốn đi thì bảo hắn cưới ngươi rồi hãy nói tiếp!”
“Đi phủ thành thi thố tốn bao nhiêu tiền bạc, ngươi có biết không? Ngần ấy tiền vung ra, lỡ như hắn không đỗ nổi, chẳng phải là công dã tràng, như giỏ tre múc nước sao!”
Đó là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, đầu đội khăn trùm che nửa mái tóc, vẻ mặt nghiêm túc.
Trương Tinh Vũ nở nụ cười nhàn nhạt với bà: “Trương thẩm, cảm ơn ý tốt của thẩm. Ta hiểu mà.”