Thế giới 1: Thư sinh phụ lòng và ca nhi đồ tể - Chương 4

Trương Tinh Vũ lớn lên cùng hắn ta, tuy tính tình của Trương Tinh Vũ có hơi mạnh mẽ hơn ca nhi bình thường chút, nhưng dù sao cũng là ca nhi nên tư tưởng vẫn giống như những người nơi đây, cho rằng phải nghe lời đàn ông trong nhà.

Lại nghe nguyên chủ cố ý nói câu “Thê bằng phu quý”, Trương Tinh Vũ lúc ấy còn niên thiếu cũng đỏ mặt, gật đầu đồng ý để nguyên chủ tiếp tục đi học.

(Thê bằng phu quý: vợ nhờ vào chồng mà được vinh hiển)

Năm 18 tuổi, nguyên chủ đỗ tú tài, trở thành người trẻ nhất trong huyện đạt danh hiệu ông tú tài.

Năm 20 tuổi, nhờ vào sự khổ luyện và tài năng vượt trội, nguyên chủ lại một lần nữa đỗ cử nhân trong kỳ thi!

Thế nhưng khi nguyên chủ 20 tuổi, Trương Tinh Vũ – người lớn hơn hắn ta hai tuổi – đã sắp 22. Ở độ tuổi này, những ca nhi khác đều đã yên bề gia thất, con cái đầy nhà. Vậy mà nguyên chủ vẫn dựa vào lý do sợ phân tâm vì học hành để bảo Trương Tinh Vũ tiếp tục chờ đợi.

Hai người, một kẻ ở học viện dùi mài kinh sử, một kẻ ở huyện mổ heo kiếm sống, cách biệt hai nơi. Trương Tinh Vũ hiểu việc học hành vất vả, trong lòng dù lo lắng bất an nhưng vẫn cố gắng thông cảm cho nguyên chủ.

Nhưng Trương Tinh Vũ không hề biết rằng nguyên chủ vẫn luôn chần chừ là bởi hắn ta đã để mắt đến tiểu thư phủ doãn!

Tiểu thư phủ doãn không chỉ có nghĩa là quyền thế và tương lai rộng mở đối với nguyên chủ, mà còn là cơ hội để hắn ta báo thù, để mẹ hắn ta nơi suối vàng có thể nhắm mắt yên nghỉ!

Có một ca nhi chưa lập gia đình, hắn ta đương nhiên không thể danh chính ngôn thuận mà cưới tiểu thư phủ doãn, vì vậy nguyên chủ do dự giữa việc cắt đứt tình nghĩa xưa và mộng tưởng tương lai.

Sau bao lần giằng co, cuối cùng hắn ta vẫn ra tay, tự tạo lên một “tai nạn ngoài ý muốn” để Trương Tinh Vũ phải chết.

Nhưng nguyên chủ không ngờ rằng, khi hắn ta còn chưa kịp thành con rể của phủ doãn đã bị đám người trong tộc năm xưa cướp sạch gia sản nhà hắn ta nhận ra!

Dưới sự thao túng của đối phương, việc nguyên chủ hãm hại Trương Tinh Vũ nhanh chóng bị điều tra ra. Hắn ta bị phán tội gϊếŧ người, rồi bị đưa đi xử trảm.

Trong ngục, nguyên chủ chịu đủ mọi cực hình, tay chân bị đánh gãy, vậy mà hắn ta vẫn không nói ra một chữ về sự thật, cho đến khi chết vẫn chưa báo được thù lớn.

Lưỡi đao chém xuống, đầu rơi khỏi cổ, nguyên chủ chết không nhắm mắt. Hắn ta không hiểu nổi, tại sao những kẻ độc ác kia lại có thể nhởn nhơ cười đến phút cuối cùng?

Sau khi nhìn từ đầu đến cuối, Cảnh Hòa Quang chỉ muốn thốt lên một câu: "Chết là đáng đời!"

Người gia tộc Cảnh chắc chắn có tội, chiếm đoạt gia sản của cô nhi quả phụ, ép chết mẹ của nguyên chủ, nên bọn họ đáng bị gϊếŧ.

Nhưng từ đầu đến cuối, Trương Tinh Vũ vô tội đã làm sai điều gì?

Trương đồ tể và Trương Tinh Vũ luôn một lòng một dạ đối tốt với nguyên thân. Trương đồ tể nuôi hắn ta khôn lớn, còn Trương Tinh Vũ thì hết lòng chu cấp để hắn ta đi học, chưa từng tính toán nửa lời.

Vậy mà nguyên chủ, chỉ vì tham vọng và lợi ích cá nhân, đã nhẫn tâm lựa chọn hãm hại, khiến một người vô tội như Trương Tinh Vũ phải chết thảm!