Thế giới 1: Thư sinh phụ lòng và ca nhi đồ tể - Chương 1

Cảnh Hòa Quang, 25 tuổi.

Huấn luyện viên võ thuật, tinh thông nhiều loại vũ khí như đao, thương, côn, bổng và các loại binh khí khác.

Giới tính nam, yêu thích nam.

Hắn là một người vô cùng đặc biệt, tự có hào quang xung quanh mình.

Chỉ là hào quang này lại chẳng phải thứ gì tốt đẹp.

Từ khi còn là thiếu niên, bất cứ ai có ý yêu thích mà đến gần Cảnh Hòa Quang đều vô duyên vô cớ béo lên.

Con người ai mà chẳng yêu cái đẹp. Cố ý chạm tay Cảnh Hòa Quang một chút thôi, quay đầu đã thấy mình tăng hẳn năm cân, ai mà chịu nổi chứ?

Bởi vậy, dù Cảnh Hòa Quang có bảnh bao anh tuấn đến đâu, vẫn chẳng có ai dám lại gần.

Sau khi tan ca, Cảnh Hòa Quang đi ăn xiên nướng cùng đồng nghiệp, sau đó mọi người tiếp tục sinh hoạt buổi đêm, còn hắn thì lủi thủi về nhà một mình.

Cảnh Hòa Quang là gay, đồng nghiệp đều biết. Có vài người cùng xu hướng còn từng nổi lòng tham với hắn, nhưng sau đó vì béo quá mà rút lui.

Nói ra cũng kỳ lạ, những người từng có ý với Cảnh Hòa Quang, sau khi không còn tình ý nữa thì đúng là gầy lại rất nhanh. Điều này càng chứng minh sự thật rằng ai thích Cảnh Hòa Quang đều sẽ béo lên mất kiểm soát.

Một mình bước trên con phố, nhìn những cặp đôi đi bên nhau mà Cảnh Hòa Quang chỉ biết thở dài.

“Quá đặc biệt cũng không phải chuyện gì tốt.”

Nhưng từ nhỏ đến giờ vẫn luôn như thế, Cảnh Hòa Quang gặp mãi cũng quen rồi, hắn cũng không muốn làm hại ai. Cùng lắm thì sống độc thân cả đời, thiếu gì người độc thân trên đời này, hắn chỉ là một trong số đó mà thôi.

Cảnh Hòa Quang bước nhanh hơn, định về nhà tiếp tục đọc bộ truyện tranh đam mỹ mình yêu thích, đắm chìm trong tình yêu thần tiên của người khác.

Không có những cuộc vui về đêm, hắn phải tìm việc gì đó để gϊếŧ thời gian. Truyện tranh, tiểu thuyết đã trở thành niềm vui của Cảnh Hòa Quang.

Thế nhưng ngay khi Cảnh Hòa Quang vừa bước tới dưới lầu nhà mình, một chậu hoa từ trên trời rơi thẳng xuống, nhanh chóng nện trúng đầu hắn.

Cảnh Hòa Quang chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một ánh đỏ, sau đó lập tức ngã xuống.

Một giây cuối cùng trước khi chết, Cảnh Hòa Quang nghĩ: “Mặc kệ cái hào quang kia đi! Tôi cũng muốn nếm trải vị đắng của tình yêu!”

[Hệ thống phát hiện dao động linh hồn phù hợp với điều kiện tử vong.]

Cảnh Hòa Quang cảm giác có một luồng sức mạnh bao bọc quanh mình, như thể được “sống” lại một lần nữa. Nhưng thực tế, hắn chỉ đang lơ lửng giữa không trung.

Hắn nhìn thấy có người gọi xe cứu thương, thấy nhóm nhân viên bất động sản nỗ lực kiểm soát đám đông đang hoảng loạn, nhưng không ai có thể nhìn thấy Cảnh Hòa Quang.

Cảnh Hòa Quang khẽ thở dài, mình chết thật rồi, thành hồn ma cả rồi.

Hắn lên tiếng chào hỏi với giọng nói vang lên trong đầu: “Chào cậu.”

[Chào anh! Đây là Hệ thống cải tạo tra công. Qua kiểm tra, hệ thống nhận thấy anh có tiềm năng trở thành một công tốt, hơn nữa còn có khát vọng mãnh liệt muốn tìm kiếm tình yêu, rất phù hợp với điều kiện để hệ thống trói buộc.]