Chương 9

Tư Nguyệt xưa nay đều do hoàng nữ kế vị. Thế hệ này sinh được ba vị công chúa vốn nên là chuyện vui, vậy mà lại không có một ai có thể gánh vác nổi giang sơn Tư Nguyệt này, có lúc còn khiến các đại thần nghĩ rằng, Tư Nguyệt sắp tàn rồi.

"Thôi bỏ đi."

Nữ Hoàng mệt mỏi xoa xoa thái dương: "Cứ phái thêm thị vệ trông chừng nó cho kỹ. Mấy ngày tới không cho phép nó ra khỏi cung. Nếu nó không chịu học thì cứ ấn nó ngồi trước mặt phu tử mà nghe, nghe nhiều rồi ít nhiều cũng nhớ được vài câu."

Nữ quan đáp: "...Vâng, thưa Bệ hạ."

Hôm sau, Nữ hoàng cho truyền bữa trưa. Thế nhưng, vừa ngồi xuống, bà đã nhận ra hôm nay yên tĩnh đến lạ thường.

Lẽ ra khi bị bà nhốt lại, con bé đã phải náo loạn mấy trận rồi, chứ không thể nào im ắng đến tận bây giờ như vậy được.

Bà bèn nhìn sang Hoàng phu Túc Du, hỏi: “Cái đồ phá gia chi tử đó hôm nay có đến làm phiền chàng không?”

Túc Du ngẩn ra: “Bệ hạ chẳng phải đã nhốt Hoàng nhi ở thư phòng rồi sao?”

Ngược lại, vị nữ quan đứng hầu bên cạnh lại lập tức hiểu ý của Nữ hoàng, bèn cúi đầu bẩm báo: “Bệ hạ cứ yên tâm, có năm mươi thị vệ canh gác bên ngoài thư phòng, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu ạ.”

Nào ngờ, lời còn chưa dứt tiếng.

“Bệ hạ, không hay rồi!”

Giọng nói vừa ái oán vừa có mấy phần thảm thiết.

Tim Nữ hoàng nhất thời đập thình thịch.

Túc Du cũng bất giác ngồi thẳng người. Dựa theo kinh nghiệm của họ, tiếng hét thất thanh như vậy chắc chắn là đã xảy ra chuyện tày đình.

“Bệ hạ, không hay rồi, Điện hạ biến mất rồi ạ.”

Uyển Diễm chạy vào phòng ăn, hai chân mềm nhũn rồi khuỵu xuống đất, đôi mắt đỏ hoe.

Người trên dưới trong cung vốn đã quen với tính cách của Hoàng thái nữ, nhưng Uyển Diễm đã hầu hạ Điện hạ nhiều năm, nếu không phải chuyện động trời thì sẽ không bao giờ thất thố đến mức này. Vị nữ quan trong lòng thấp thỏm, hỏi: “Cứ bình tĩnh nói, sao lại biến mất được?”

Giọng Uyển Diễm nghẹn ngào: “Sáng nay Điện hạ đã vào thư phòng từ sớm, còn dặn không được làm phiền. Nô tỳ thấy phu tử đã ở trong đó nên chỉ đứng canh bên ngoài. Thế nhưng, đợi mãi đến giờ ăn trưa vẫn không thấy Điện hạ ra, nô tỳ bèn vào gọi người dùng bữa. Ai ngờ vừa vào thư phòng đã thấy phu tử bị chuốc thuốc mê, còn Điện hạ thì đã không thấy tăm hơi đâu nữa rồi.”

Sắc mặt Nữ hoàng sa sầm, bà đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Nghịch nữ! Đúng là hoang đường! Dám chuốc thuốc mê cả phu tử!”

Túc Du lo lắng hỏi: “Đã cho mời thái y đến xem cho phu tử chưa?”

Tuổi của phu tử sao có thể chịu được sự giày vò như vậy.

Uyển Diễm đáp: “Phu tử không sao ạ, ngài ấy đã tỉnh lại rồi, chỉ là...”

“Đồ khốn kiếp, đúng là làm phản rồi mà! Năm mươi thị vệ cũng không trông nổi nó!” Nữ hoàng giận đến sôi người: “Người đâu, bắt Hoàng thái nữ về đây cho ta!”

“Bệ... Bệ hạ...”

Thấy Nữ hoàng nổi giận, Uyển Diễm vốn không dám lên tiếng, nhưng vì chuyện này quá sức trọng đại, nàng ấy đành đánh bạo, cẩn trọng dâng tờ giấy trong tay lên: “Nô tỳ... nô tỳ còn tìm thấy thư do Điện hạ để lại.”

Nữ quan nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay Uyển Diễm, trong lòng càng thêm bất an, linh cảm còn có chuyện kinh khủng hơn nữa.

Bà cố nén tâm trạng, bước lên nhận lấy. Vừa liếc qua mấy chữ trên đó, hai chân bà liền mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ: “Bệ... Bệ hạ...”

Nữ hoàng thấy bà hoảng hốt như vậy, bèn đứng bật dậy giật lấy lá thư, Túc Du cũng vội bước tới xem.

Chỉ thấy trên giấy là mấy chữ viết vội vàng, nguệch ngoạc.

[Đi bôn tẩu giang hồ, ngày về không hẹn trước, đừng tìm.]

Nữ hoàng tối sầm mặt mày, Túc Du nhanh tay đỡ lấy bà: “Bệ hạ, người hãy bảo trọng long thể.”

“Đồ khốn kiếp!”

Nữ hoàng nghiến răng ken két, tờ giấy trong tay bị bà vò đến phát ra tiếng sột soạt: “Chút bản lĩnh quèn của nó mà cũng đòi bôn tẩu giang hồ, e là chết ở bên ngoài đến xác cũng không mang về được!”

Túc Du nhíu mày nói: “Bệ hạ đừng nóng vội, ta sẽ cho thị vệ đi tìm ngay.”

“Khoan đã.”

Nữ hoàng giơ tay lên, đáy mắt bà tối sầm lại: “Thị vệ không làm gì được nó đâu. Có lẽ đã đến lúc rồi, hãy để Nguyệt Ảnh Vệ đi theo.”

Túc Du sững sờ: “Chỉ đi theo thôi sao?”

“Bây giờ lòng nó đã bay ra ngoài rồi, có bắt về thì cũng sẽ lại trốn đi thôi. Trẫm lười ngày nào cũng phải đấu trí đấu dũng với nó.”

Nữ hoàng hít một hơi thật sâu: “Cứ để nó ra ngoài mài mòn tính nết, đợi đến khi ăn đủ khổ sở rồi mới biết trời cao đất dày.”

Túc Du thoáng nét ưu tư trên mày, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không khuyên can nữa.

“Được.”