Chương 4

Hoàng đế đã mắng, Hoàng hậu đã khóc, nhưng tất cả đều vô dụng.

Hắn vẫn cứ thích gì làm nấy, miễn là có trò vui.

Lâu dần, đế hậu cũng đành chai sạn. Quản không nổi, nên đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Chẳng phải họ muốn thế, mà là vì thực sự hết cách rồi.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, có một điều kỳ lạ là, một vị Thái tử phóng túng, bất tài vô học như vậy đáng lẽ phải bị dân chúng ghét bỏ, ấy thế mà Phượng Kỳ lại vô cùng được lòng dân. Hễ hắn đi đến đâu, người dân đều mang những thứ tốt nhất trong ngày ra đón tiếp. Không chỉ vì Thái tử chưa bao giờ quỵt tiền của ai, mà còn là vì họ thật tâm muốn dâng những thứ tốt đẹp nhất cho hắn.

Bách tính đối với hắn đều cam tâm tình nguyện quỳ bái, nụ cười trên môi họ cũng là xuất phát từ tận đáy lòng.

Có một thời gian dài, mỗi lần Thái tử đi qua một con phố là lại nhận được cả đống quà, mãi cho đến khi hắn ra lệnh cấm không được tặng quà nữa thì mọi chuyện mới thôi.

Phượng Chiêu Đế sau khi biết chuyện đã im lặng rất lâu, rồi ngài thở dài một hơi như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó, đoạn nói:

"Thiên hạ thái bình, thời buổi thịnh vượng, Phượng Chiêu ta văn có Thủ phụ, võ có lương tướng. Trẫm không cầu Thái tử phải quá cầu tiến, chỉ cần nó có tâm thuật đoan chính, yêu thương quần thần và dân chúng, không ỷ mạnh hϊếp yếu, không bóc lột dân lành, biết lắng nghe lời can gián, biết phân biệt đúng sai, thì dù có học không vào cũng chẳng sao. Cứ coi nó như một linh vật của đất nước là được rồi."

Kể từ đó, Phượng Kỳ đã trở thành linh vật của nước Phượng Chiêu.

"Ngươi không biết nói chuyện thì câm miệng lại cho trẫm!"

Phượng Chiêu Đế tức giận nói: "Ba tuổi thì sao chứ, tục ngữ có câu, ba tuổi nhìn thấu cả đời... Đời! Thôi bỏ đi, nói cho ngươi hiểu, Thái tử bây giờ tuổi còn nhỏ, ham chơi thì cứ để nó chơi cho thỏa thích. Chơi đủ rồi, đến khi biết chuyện tự khắc sẽ thu tâm lại thôi!"

Túc tổng quản vội gật đầu khom lưng: "Vâng, vâng, Bệ hạ nói phải ạ."

Ông ta thầm nghĩ, mình có nói gì khác đâu mà Bệ hạ đã vội bênh rồi. Thái tử đâu còn nhỏ nữa, tuổi này của Bệ hạ năm xưa đã sớm phụ tá Tiên đế xử lý triều chính rồi.

Đừng thấy Bệ hạ cứ dăm ba bữa lại đánh, đôi ba ngày lại mắng Thái tử, chứ thực ra, cho dù Điện hạ có ham chơi, lông bông đến đâu, thì vẫn mãi là cục cưng trong lòng Bệ hạ thôi.

"Ngày mai, triệu năm mươi thị vệ vây kín thư phòng lại cho trẫm, nếu nó không chịu học thì cứ ấn vào mà nhét chữ vào đầu nó!"

Túc tổng quản: "Vâng."