Chương 2

Hai tháng trước, Thái tử từ bên ngoài trở về với bộ dạng lấm lem bùn đất, lại không may bị Hoàng đế và mấy vị đại thần bắt gặp, gây ra một trận cười không nhỏ. Hoàng đế Phượng Chiêu cảm thấy vô cùng mất mặt, bèn hạ quyết tâm phải giam lỏng hắn trong cung để dạy dỗ cho tử tế, dạy không nên người thì không cho ra ngoài.

Thế nhưng, Thái tử nào phải kẻ biết nghe lời. Hễ có cơ hội là hắn lại tìm cách chuồn đi. Lần này Hoàng đế cũng tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, hắn trốn một lần, trẫm bắt một lần, hắn trốn một trăm lần, trẫm bắt đủ một trăm lần!

Trước khi trời tối, Thái tử đã bị cấm vệ quân "hộ tống" đến trước mặt Hoàng đế Phượng Chiêu.

Hoàng đế liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi hừ lạnh: “Cũng không tệ nhỉ, hôm nay vẫn còn sạch sẽ chán.”

Phượng Kỳ uể oải bước đến trước ngự án, rồi nhảy tót lên ngồi phịch xuống, tiện tay vớ lấy một cuốn tấu chương lật xem bừa bãi: “Phụ hoàng, con thật sự không phải là người có tố chất làm đế vương đâu, người tha cho con đi. Nếu người thấy con làm mất mặt Phượng Chiêu, vậy thì cứ truyền cái ngôi vị Thái tử này cho các đệ đệ đi, ai trong số họ cũng giỏi hơn con nhiều.”

Hoàng đế Phượng Chiêu bực bội nói: “Biết là ai cũng giỏi hơn mình, sao còn không chịu học hành cho nghiêm túc?”

“Sao phụ hoàng chỉ nghe có nửa câu vậy? Cái chức Thái tử này con nhất định phải làm hay sao?” Phượng Kỳ thở dài một tiếng thật não nề, rồi trịnh trọng nhấn mạnh lại một lần nữa: “Con chỉ muốn ăn ngon uống say, sống cho hết kiếp này thôi, không muốn làm Thái tử, cũng chẳng muốn làm Hoàng đế.”

“Còn đòi làm Hoàng đế nữa cơ đấy.”

Hoàng đế Phượng Chiêu liếc xéo hắn một cái: “Con tự nhìn lại mình xem, cả người toàn xương mềm, tay không xách nổi, vai không vác nổi, con nghĩ con làm Hoàng đế được chắc?”

“Thế thì đúng rồi còn gì ạ. Một vị Thái tử không thể làm Hoàng đế, thì sao có thể là một Thái tử tốt được?” Phượng Kỳ xòe hai tay ra, “Theo con thấy, nên sớm đổi người khác thì hơn.”

Hoàng đế Phượng Chiêu bị cái lý lẽ hùng hồn của hắn làm cho tức đến bật cười: “Không làm Thái tử, không làm Hoàng đế, con nghĩ với cái bản lĩnh của mình thì con sống được bao lâu? Lỡ gặp phải thích khách, con lấy cái gì để mà đánh với người ta?”

Phượng Kỳ tỏ ra chẳng hề bận tâm: “Gặp thích khách thì chạy thôi ạ.”

Hoàng đế Phượng Chiêu chỉ cảm thấy l*иg ngực đau nhói, bèn nghiến răng hỏi: “Vậy lỡ như chạy không thoát thì sao?”

“Vậy thì rửa sạch cổ... à mà thôi, lười rửa lắm, cứ thế đưa cổ ra luôn cho rồi.”