Thẩm Diệu kế thừa y bát của ông nội, trở thành nữ truyền nhân duy nhất của gia tộc Trung y. Không ngờ ngay ngày đầu tiên mở phòng khám, bà Trần ở thôn bên đã dẫn người đến đập phá. Bà Trần: “Mấy người …
Thẩm Diệu kế thừa y bát của ông nội, trở thành nữ truyền nhân duy nhất của gia tộc Trung y. Không ngờ ngay ngày đầu tiên mở phòng khám, bà Trần ở thôn bên đã dẫn người đến đập phá.
Bà Trần: “Mấy người đúng là lang băm! Dám nói con trai tôi không thể sinh con, còn bảo nó sống chẳng được bao lâu. Vậy đứa cháu trắng trẻo mập mạp này từ đâu mà ra hả?” Thẩm Diệu bình tĩnh rút sổ khám bệnh ra: “Con trai bà vô sinh, đứa cháu này từ đâu ra, bà cứ hỏi con dâu mới của bà là rõ.”
Bà Trần: “Vô... sinh?”
Người hóng chuyện xung quanh: “Ồ? Hú hú hú~”
***
Những năm 90, y học phương Tây phát triển nhanh chóng, nhưng điều đó không có nghĩa là Trung y bị lãng quên. Nghe nói ở thôn Thanh Hà có một thần y họ Thẩm, bệnh gì cũng trị được. Nhưng phòng khám nhỏ chưa đầy mấy chục mét vuông thì lại là cảnh ngày nào cũng gà bay chó sủa.
Buổi sáng, khám cho cặp vợ chồng sắp có con.
Thẩm Diệu: “Anh chồng nên tiết chế một chút, vợ mang thai rồi mà mỗi tối vẫn làm bảy tám lần thì không tốt cho thai nhi.”
Chị vợ mang thai quay đầu: “Hay nhỉ, anh đi công tác nửa tháng, vậy mỗi tối bảy tám lần là với ai?”
Thẩm Diệu: “???”
Buổi chiều, nắn xương cho cô gái bị trật khớp
Thẩm Diệu: “Ăn ít thận dê và đồ nướng lại, nhìn cô đầy hỏa khí, mỡ cũng nhiều, nên ăn thanh đạm.”
Phụ huynh: “Nhà tôi cả tuần nay không có tiền mua thịt, lấy đâu ra thận dê với đồ nướng?”
Thẩm Diệu: “???”
Buổi tối, bắt mạch cho ông cụ thể trạng yếu:
Thẩm Diệu: “Thận hư, tinh khí suy kiệt... Bà ơi, ông nhà bà mỗi ngày làm gì vậy?”
Bà cụ: “Ban ngày làm ruộng, tối sang nhà sinh viên Tiểu Lưu học mấy tiếng, ngoài ra không làm gì cả.”
Thẩm Diệu: “... Bà chắc chứ?”Ông nội Thẩm Diệu luôn dặn: “Làm thầy thuốc phải lấy việc giúp người làm niềm vui.”
Sau này Thẩm Diệu phát hiện: giúp người và niềm vui hoàn toàn không mâu thuẫn!