Chương 49: Thú ăn mòn

Quỳnh đương nhiên gật đầu, nhưng trong lòng không hẳn là vui vẻ. Anh không phải không thích Khôn, mà là không thích gặp hai người em của A mẹ Khôn.

Khôn là con trai cả của anh trai ruột của Hạ, cũng chính là tộc trưởng hiện tại của thôn Thiên Hà. Năm nay vừa tròn năm mươi tuổi, Khôn mới chính thức bước vào tuổi trưởng thành. Hai tháng trước, cậu ta bắt đầu hành trình thử thách trưởng thành, trong vòng nửa năm phải bắt được loài dã thú hung dữ nhất để chứng minh năng lực của mình. Lần này chỉ mất hai tháng mà Khôn đã săn được một con thú ăn mòn, quả thực là sự kiện gây chấn động trong làng.

Quỳnh tin rằng dì và cậu của Khôn chắc chắn đã có mặt ở cổng làng. Đây là hai người mà anh ghét nhất trong thôn, và họ cũng không thích anh.

Năm xưa, chị em họ đã tranh giành Hạ, còn lục đυ.c nội bộ vì chuyện này. Nhưng cuối cùng, Hạ lại chọn anh, điều này khiến họ hận anh suốt tám mươi năm qua.

Không muốn dây dưa, anh cũng chẳng muốn gặp mặt. Nhưng trong tình huống này, thực sự không thể trốn được.

Thú ăn mòn… lần gần nhất trong làng có người săn được một con là chuyện hai mươi năm trước, khi Hạ cùng hai thú nhân khác bắt về. Đây là một thứ vô cùng quý giá.

Thú ăn mòn là loài động vật cực kỳ ghê tởm, miệng luôn chảy ra thứ chất nhầy có mùi hôi nồng nặc. Nếu không may để vết thương dính vào chất nhầy này, chỉ cần một ngày là vết thương sẽ bị ăn mòn, loét sâu, hoàn toàn không có cách chữa trị và chỉ có thể chờ chết.

Vì vậy, đây được coi là một trong những loài khó săn nhất ở khu rừng Thanh Sâm. Không chỉ cực độc, kích thước của chúng cũng rất lớn. Đáng sợ nhất là hàm răng khổng lồ.

Mỗi chiếc răng dài bằng cả bàn tay của một thú nhân trưởng thành, sắc nhọn vô cùng, đặc biệt có một chiếc còn lớn hơn và sắc bén hơn cả, đủ để nghiền nát xương và gân của một thú nhân dù đang ở hình dạng thú. Nếu không phải vì răng của chúng là vũ khí săn bắn tốt nhất cho bán thú nhân và da của chúng có thể làm áo giáp chống lại thú dữ, thì chẳng ai muốn mạo hiểm săn bắt loài này.

Trong lúc bị Kinh kéo đi nhanh thì Đinh Tiếu vừa bước vội vừa nghe cậu ta luyên thuyên không ngừng. Ấn tượng đầu tiên của cậu về Khôn chính là lúc này: một người anh tuấn, cao lớn, mạnh mẽ, dũng cảm và là người kế nhiệm vị trí tộc trưởng, hội tụ tất cả các yếu tố của hình mẫu lý tưởng mà bất kỳ giống cái độc thân nào cũng mong muốn.

Khôn còn là thần tượng của tất cả các thú nhân và bán thú nhân đồng lứa trong tộc. Nhưng ngay lúc này, trong đầu Đinh Tiếu chẳng hề có chút tò mò nào về người mà định mệnh sắp đặt cho cậu. Điều duy nhất cậu muốn thấy chính là con thú ăn mòn có cái tên đầy kỳ quái kia trông như thế nào.