Chương 48: Đá quý

Đặc biệt, các túi trên áo và quần khiến họ trầm trồ khen ngợi, nói rằng như vậy có thể đựng được một số đồ dùng cần thiết. Khi ra ngoài chơi, nhặt được những viên đá đẹp cũng không cần phải cuốn vào áo nữa.

Nói đến những viên đá đẹp, đó là sở thích cá nhân của Kinh. Cậu ta luôn thích nhặt những viên đá trông đẹp mắt ở ven sông, trong rừng, thậm chí ngay trong thôn.

Có những viên có màu sắc rực rỡ, có những viên hình dáng tròn trịa, và một số thì hoàn toàn trong suốt. Kinh đã mang chúng đến để “khoe” với Đinh Tiếu. Dù không thể chắc chắn về giá trị của tất cả, nhưng Đinh Tiếu nhận ra trong số đó có vài viên là pha lê.

Chúng có màu tím, xanh nhạt nhiều hơn so với trong suốt. Nếu đặt ở thế giới hiện đại, giá trị của chúng chắc chắn không rẻ.

Là một người học thiết kế thời trang, Đinh Tiếu không chỉ học về trang phục mà còn phải hiểu về các phối hợp vật liệu, trong đó có đá quý và ngọc thạch. Tuy nhiên, cậu học chủ yếu về cách kết hợp chúng với màu sắc và chất liệu vải, chứ không phải cách thẩm định giá trị. Nhưng hiện tại những viên đá này cũng chẳng có ích gì, dù có là kim cương đi nữa thì trong mắt họ cũng chỉ là một món đồ chơi của trẻ con mà thôi. Đúng là giá trị quan ở thế giới khác…

Ngày hôm đó, Đinh Tiếu vừa giải thích xong với Hạ lý do vì sao sau này khi gϊếŧ mổ thú săn phải giữ lại phần đầu và nội tạng, cậu còn hứa ngày mai sẽ làm món súp gan heo với "ngọc trai" để họ thử, thì bất ngờ nghe thấy tiếng gõ cửa. Bên ngoài là giọng Kinh đang gọi lớn: “Tiếu Tiếu, cậu mau ra đây đi!!”

Tính cách của Kinh vốn như vậy, lúc nào cũng nóng nảy, vội vã. Đinh Tiếu rất thích ở cạnh cậu ấy. Điều này khác hẳn với việc trò chuyện yên tĩnh cùng Lục Hi. Tính cách của Kinh hoàn toàn trái ngược với hai người họ. Có một người sôi nổi như vậy ở bên, quả thực không thể buồn chán được.

Mở cửa ra, Kinh lập tức lao vào: “À, Hạ bá bá cũng ở đây! Quỳnh thúc thúc, cháu muốn đưa Tiếu Tiếu ra cổng làng xem náo nhiệt!! Nghe nói Khôn đã săn được một con thú ăn mòn!!”

Vừa nghe thấy vậy, Hạ lập tức đứng dậy: “Thằng nhóc này khá thật đấy! Không làm mất mặt người nhà chúng ta! So với A cha nó hồi xưa thì giỏi hơn nhiều. Hai tháng mà săn được thú ăn mòn! Khi ta vừa trưởng thành cũng không có bản lĩnh như thế! Quỳnh, chúng ta cũng đi xem một chút đi!”