Chương 42: Vấn Đề Món Quà

Đối với thú nhân cá không quan trọng, nhưng bán thú nhân và giống cái lại rất thích. Ai mà chẳng muốn lấy lòng bạn đời của mình, phải không?

Hạ cười lắc đầu: “Không phải đâu, là con trai tôi bắt đấy. Lợi hại không?” Nói rồi, anh nhìn Đinh Tiếu với vẻ mặt đầy tự hào.

Nghe cá là do Đinh Tiếu bắt, ba lính gác khác lập tức vây lại. Trong số đó, một thú nhân trẻ vừa mới trưởng thành hai năm nhìn Đinh Tiếu với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa yêu mến.

Ở thế giới thú nhân, cảm xúc thường được bộc lộ rất trực tiếp. Nhưng sự ngưỡng mộ ấy không hề lọt vào mắt Đinh Tiếu. Thực tế, cậu còn chẳng chú ý đến người đó.

Một người lính khác nhìn kỹ Đinh Tiếu rồi thở dài: “Thằng nhóc này giỏi thật, nhưng trông gầy yếu quá, bắt cá cần nhiều sức lực mà.”

Đinh Tiếu cười đáp: “Con sẽ cố gắng ăn nhiều hơn! A Cha nấu ăn ngon lắm! Nhưng ở nhà mãi thì chán quá, con muốn bắt cá cho A Cha và A Ba nếm thử.”

Cậu biết cách tỏ ra “ngây thơ” khi cần, nhất là với những thú nhân lớn tuổi. Như vậy, A Cha và A Ba của cậu sẽ không bị mất mặt. Cậu hiểu, cả làng đều biết sức khỏe của mình không tốt. Nếu để mọi người biết cậu phải đi bắt cá, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào.

Hạ cảm thấy rất hài lòng với hành động vừa rồi của Tiếu Tiếu ở cổng làng. Nhưng anh lại vô cùng bực bội vì việc vô cớ mất đi bốn con cá.

Không phải anh giận Tiếu Tiếu, vì cậu nhóc có lòng tốt muốn chia sẻ thức ăn là một phẩm chất rất đáng quý. Anh bực là bực mấy tên thú nhân đáng ghét kia. Làm sao họ có thể mặt dày chấp nhận quà từ một bán thú nhân nhỏ? Đặc biệt là Kỳ và Tiêu, rõ ràng anh đã lườm rồi mà họ vẫn dám đưa tay nhận cá. Thật không thể chịu nổi! Hừ! Xem ra đã lâu không "giao lưu" với họ, ngày mai nhất định phải "dạy dỗ" một trận mới được.

Nhìn vẻ mặt đầy tức giận của Hạ, Đinh Tiếu không nhịn được cười. Chỉ là mấy con cá thôi mà, dù người tộc Dực Hổ không giỏi bắt cá, nhưng họ đâu phải không bắt được. Có cần phải làm quá thế không?

Dù vậy, cảm giác được trân trọng thế này thật sự rất tuyệt. Cậu quyết định tối nay sẽ nấu hết ba con cá còn lại. Nghĩ lại, cậu đã đứng trong nước lâu như vậy để bắt tổng cộng 18 con cá. Năm con đã ăn ở bờ sông, sáu con chia cho Kinh và Lục Hi, bốn con tặng ở cổng làng, về nhà chỉ còn lại ba con. Quả thật hơi ít, nhưng cũng không sao, vì Quỳnh không có vẻ gì là tiếc.

Đinh Tiếu dùng dao quân dụng cắt đôi hai con cá đã ướp muối, sau đó chiên chúng trong mỡ thú cho đến khi cả hai mặt vàng giòn. Con cá còn lại – cá trê đen – cậu quyết định tiếp tục hầm với Hắc Nha Quả, bởi cậu thấy món canh trưa nay rất ngon. Lần này cậu muốn để cả Hạ và Quỳnh đều thưởng thức, vì trưa nay Quỳnh chưa kịp ăn nhiều, còn Hạ thì chưa được nếm thử.