Chương 38: Nướng cá

Mùi hăng của tỏi đúng là khó chịu, nhưng cũng không đến mức bị ghét bỏ như thế chứ! Xử lý để khử mùi tỏi cũng chẳng phải việc khó…

“Tỏi xào qua dầu thì không còn mùi khó chịu nữa, vị cay cũng giảm. Lục Hi, cậu giúp tôi đào một ít nhé, được không?”

Lục Hi tỏ ra hơi khó xử, vì cậu thật sự rất ghét mùi tỏi, nhưng khi nhìn thấy bàn chân nhăn nhúm vì ngâm nước và mấy con cá to bự của Đinh Tiếu, cậu quyết định hy sinh bản thân, vỗ ngực đảm bảo: “Cứ để đó cho tôi!”

Sau khi nhờ Kinh hái thêm một ít Hắc Nha Quả, Đinh Tiếu lấy từ túi da thú ở thắt lưng ra con dao quân dụng, bắt đầu xử lý cá. Với khẩu phần của bốn người, một con cá lớn chắc chắn vượt quá khả năng ăn của cậu, nhưng cậu lại lo Kinh và Lục Hi – cư dân bản địa – có sức ăn giống Quỳnh.

Vì vậy, cuối cùng cậu quyết định nướng ba con cá lớn. Nếu hai người họ ăn không hết, cậu có thể mang về làm bữa tối, phần của Quỳnh thì chắc chắn không vấn đề gì.

Thế nhưng nếu chỉ nướng ba con lớn, cậu sẽ không có phần cho mình. Vì thế, cậu lại cầm giáo săn quay xuống sông. Sau khoảng năm phút, cậu đã xiên được một con cá diếc nặng hơn một cân – vừa đủ cho phần ăn của cậu.

Sau khi xử lý sạch sẽ bốn con cá để nướng, Đinh Tiếu nhận ra mình không có gì để đựng chúng. Không thể cứ cầm tay mãi, vì cậu còn muốn ướp cá trước. Nhìn quanh, cậu phát hiện không xa đó có một loại cây với lá to như chiếc mâm. Một vài chiếc lá chắc chắn sẽ đủ để đựng số cá này.

Cậu hái lá, mang xuống sông rửa sạch. Trong lúc làm, cậu nghĩ đến việc tối nay sẽ làm thử món cá chiên cho Quỳnh và Hạ. Để món ăn ngon hơn, cá cần được xử lý sạch và ướp muối ngay bây giờ. Cậu tò mò không biết chiên cá bằng mỡ động vật sẽ ra sao, vì trước đây chưa từng thử.

Do ngồi xổm quá lâu, cộng thêm sức khỏe vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, hoặc vì đứng trong nước quá lâu, khi đứng dậy, cậu bỗng thấy choáng váng. Vội ngồi xuống, cậu nhắm mắt, chờ cảm giác ấy qua đi.

Một lát sau, khi đã bình thường trở lại, cậu thở dài. Khí hậu và môi trường nơi đây thật khó thích nghi, không biết đến bao giờ cơ thể này mới hoàn toàn hòa nhập với thế giới này.

Quay đầu sang bên cạnh cậu thấy cạnh bụi cây lá to có một chùm quả vàng nhạt. Vỏ quả khô nhưng bên trong có vẻ rất mọng nước. Những quả tròn mẩy, nổi bật trên nền lá xanh, trông vô cùng bắt mắt. Điều này khiến cậu hứng thú. Dù sao thì mục tiêu của cậu khi ra ngoài cũng là tìm kiếm nguyên liệu ăn được mà.

Lục Hi mang về hai củ tỏi và một bó cỏ lưỡi bò, đặt xuống rồi lập tức nhận ra chùm quả ngọc trai bên cạnh Đinh Tiếu.

“Hả? Tiếu Tiếu, cậu hái quả ngọc trai làm gì? Loại này không có vị, ăn sống thì cứng như đá, nấu chín cũng chẳng ngon.”