Chương 32: Đứa trẻ lợi hại (2)

Ương rõ ràng không ngờ rằng đứa con nhà Quỳnh lại có thể nói những lời sắc bén và thẳng thắn như vậy. Từ trước đến nay, là bạn đời của dũng sĩ, cô ta đã quen việc nói những lời như thế mà không ai dám đáp trả. Giờ đây, cô ta bị dồn vào thế bí, không thể nói thêm lời nào. Quỳnh, người luôn im lặng, lại nhặt về một đứa trẻ tài giỏi đến vậy!

Thấy Ương bị Đinh Tiếu làm cho á khẩu, Quỳnh vừa kinh ngạc vừa không nhịn được mà bật cười. “Con trai ngoan! Đi thôi, A Cha dẫn con đi bắt cá!” Nói rồi, hai cha con không buồn ngoảnh lại nhìn giống cái đang giận đến đỏ bừng mặt, thẳng hướng dòng sông mà đi!

Tâm trạng của Quỳnh lúc này thật không thể tốt hơn. Tiếu Tiếu nhà mình không chỉ giỏi nấu ăn, vóng dáng đẹp, tóc đẹp, da đẹp, mà ngay cả cách nói chuyện cũng lợi hại! Đúng rồi, cậu nhóc còn bảo biết làm quần áo nữa! Thật đúng là được thần linh chọn trúng, sao lại có chuyện tốt như thế rơi xuống đầu mình cơ chứ!

“Tiếu Tiếu, bình thường nghe con nói chuyện nhẹ nhàng ngoan ngoãn, không ngờ lại có thể sắc sảo như vậy! Con không biết đâu, Ương không chỉ đối với bán thú nhân mới vậy, mà nhiều giống cái khác cũng ghét cô ta. Cái miệng của cô ta là độc nhất cả làng – không, cả bộ tộc!”

Đinh Tiếu nghiêng đầu: “Sao con có thể để cô ta bắt nạt A Cha của con chứ!”

Quỳnh lập tức xúc động đến mức rưng rưng: “Con ngoan! A Cha cũng sẽ không để ai nói xấu con đâu! Con là báu vật của nhà chúng ta!”

Đinh Tiếu cười rạng rỡ: “A Ba thương yêu A Cha nhất, con cũng thương yêu A Cha nhất, nên A Cha mới là báu vật của gia đình.”

Quỳnh nhẹ nhàng vỗ một cái vào lưng Đinh Tiếu: “Thằng nhóc này! Lại còn dám trêu A Cha! Sau này con cũng sẽ tìm được một bạn đời thương yêu con nhất. Nhưng dù thế nào, con vẫn mãi là bảo bối của A Ba và A Cha.”

Những lời nói đầy yêu thương như vậy không làm Đinh Tiếu cảm thấy ngượng ngùng. Đây là những điều kiếp trước cha cậu chưa từng nói với cậu.

Lúc đầu, Đinh Tiếu không phải không trách cha vì dường như ông chỉ để tâm đến người đàn ông kia. Nhưng theo thời gian, cậu nhận ra người cha đó luôn coi cậu là điều quan trọng nhất.

Từng bữa sáng, từng lời chúc ngủ ngon mỗi tối, những bộ quần áo được chuẩn bị sẵn theo từng mùa, sự quan tâm mỗi lần cậu ốm, những lúc thi cử căng thẳng – tất cả tình yêu thương đều ẩn chứa trong những hành động nhỏ nhặt ấy. Ở kiếp này, A Cha bày tỏ tình yêu ấy một cách trực tiếp hơn, và điều đó thật tuyệt vời.

Khi hai cha con vừa bước ra khỏi làng, đằng sau bỗng vang lên tiếng bước chân chạy và tiếng gọi:

“Chú Quỳnh, đợi đã!”

Quỳnh và Đinh Tiếu dừng lại, ngay sau đó có hai bán thú nhân trẻ tuổi chạy đến. Trong mắt Đinh Tiếu, hai người này trông có vẻ ngang tuổi cậu, nhưng ở thế giới thú nhân, họ đều được xem là trẻ con.

Thấy hai cậu nhóc, Quỳnh liền hỏi: “Là Kinh và Lục Hi à. Có chuyện gì vậy?”