Hạ dịu dàng xoa tóc Quỳnh: “Mua thêm hai bộ cho em nữa. Còn ba tháng nữa là mùa đông rồi, cũng nên chuẩn bị thêm vài bộ quần áo. Từ ngày mai, anh sẽ chú ý săn thêm những con thú có lông giữ ấm, để chuẩn bị cho em và nhóc con.”
Quỳnh quay đầu hôn lên má Hạ: “Đừng quá vất vả, trong nhà vẫn còn nhiều lông thú để qua đông. Nhưng da thịt con, non mềm hơn chúng ta nhiều, anh vẫn nên săn thêm hai con chó tuyết nhung. Lông của chúng vừa mềm mại lại ấm áp nhất.”
Hạ cười: “Em đối xử với Tiếu Tiếu tốt quá, anh cũng thấy ghen tị rồi đây!” Nói rồi, anh kéo một chiếc ghế gỗ lại ngồi cạnh Quỳnh, vừa giả vờ than phiền vừa tranh thủ vòng tay ôm lấy người yêu.
“Nhưng mà, tay nghề của nhóc con thật sự rất giỏi. Tương lai bạn đời của nó chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”
Nghe vậy, mặt Quỳnh lập tức xịu xuống: “Đó là điều khiến em khó chịu nhất! Tiếu Tiếu nhà chúng ta tài giỏi như vậy, sau này không biết phải gả cho loại thú nhân tồi tệ nào! Dù không mong nó cô đơn như em, nhưng càng không muốn nó gả cho một thú nhân tầm thường. Tiếu Tiếu xứng đáng có được điều tốt đẹp nhất!”
Hạ hôn lên gáy Quỳnh, nhẹ nhàng nói: “Tất nhiên rồi! Có A Ba nó ở đây, làm sao để nó gả cho kẻ nào không thắng nổi anh?”
..
Ngày hôm sau.
Khi Đinh Tiếu tỉnh dậy, Hạ đã theo đội ngũ xuất phát đến khu rừng sâu. Thấy cậu nhóc đã dậy, Quỳnh liền bắc nồi canh rau xanh thịt lên bếp để hâm nóng lại. Quỳnh không hề phàn nàn chuyện đứa trẻ nhà mình thức dậy muộn. Dẫu sao, sức khỏe của Tiếu Tiếu vốn không tốt, tư tế cũng nói rằng uống thuốc xong sẽ khiến giấc ngủ sâu hơn.
“Tiếu Tiếu, lát nữa chúng ta ra chợ nhỏ mua hai bộ quần áo nhé. Con mặc đồ của ta không hợp chút nào, sẽ che mất dáng người đẹp đẽ của con đấy!”
Nghe câu nói này, Đinh Tiếu suýt nữa bị cây cành nhỏ cọ răng chọc vào má. Cậu vội uống một ngụm nước, xúc miệng rồi đáp: “A Cha ơi, quần áo của A Cha rất tốt mà. Không cần mua đâu, trong nhà còn nhiều da thú mà. Nếu dùng được, con có thể tự làm quần áo.”
Làm quần áo đối với Đinh Tiếu chẳng khác gì trò đùa. Mặc dù nguyên liệu ở đây khác biệt, nhưng cậu nhận thấy da thú mà các thú nhân thuộc da rất mềm mại. Là một sinh viên ngành thiết kế thời trang, từng mơ ước được sử dụng da cao cấp để làm chất liệu nhưng chưa có cơ hội, giờ có nguyên liệu sẵn trong tay, tại sao lại không tự làm? Thế nhưng, cậu vẫn muốn có vải lanh hơn, vì chúng chắc chắn thoáng khí hơn da thú. Trong thời gian phơi da cùng Quỳnh, cậu chưa từng thấy loại da nào có độ thoáng khí tương đương với vải.
Thế giới thú nhân có kỹ thuật dệt vải khá tốt, nhưng vì vấn đề nguyên liệu, bộ tộc Dực Hổ không có ai dệt vải. Nếu muốn, phải đợi đến phiên chợ lớn, vào khu rừng xanh quanh tường thành để mua hoặc đổi lấy.
Thường thì chỉ có giống cái mới thích thú với việc này. Trong nhà Quỳnh và Hạ, nếu không nhờ khăn mặt và khăn tắm được làm từ vải lanh thì có lẽ Đinh Tiếu cũng không biết thế giới này có thứ gọi là vải dệt.