Khi đàn Nha thú vẫn chưa biết đến mối nguy hiểm đang cận kề thì bữa tối ấm cúng của gia đình ba người đã kết thúc trong tình trạng sạch sành sanh, chẳng còn một mẩu thức ăn nào.
Việc rửa bát và dọn dẹp luôn là công việc của thú nhân, vì vậy Đinh Tiếu hoàn toàn không có ý định nhận trách nhiệm này.
Lúc này, cậu đang ngồi trên chiếc giường lớn của mình, vừa gặm một quả dưa xanh có vị giống hệt dưa hấu nhưng vỏ màu xanh, vừa lật dở cuốn sách “Hướng dẫn sinh tồn nơi hoang dã” dưới ánh sáng của cây nến lớn to cỡ cán chày.
Vì Quỳnh đã hứa ngày mai sẽ dẫn cậu ra sông bắt cá, Đinh Tiếu tranh thủ tra cứu xem liệu có loại rau dại nào mà cậu không biết nhưng có thể ăn được. Quả thực, cuốn “Hướng dẫn sinh tồn nơi hoang dã” không liệt kê được nhiều loại rau dại ăn được, nhưng cuốn “Từ điển thảo dược thường dùng và cách sử dụng” lại ghi chép khá đầy đủ.
Dù sao thì nhiều loại rau dại cũng có giá trị dược liệu, và nếu chúng được gọi là “thường dùng,” hiển nhiên là không khó để tìm thấy. Nhìn lại, cậu cảm thấy cuốn “Hướng dẫn nấu ăn gia đình” cũng khá hữu ích, chỉ có điều cuốn “Hướng dẫn sinh tồn nơi hoang dã”, mà cậu từng cho rằng sẽ cực kỳ giá trị, hóa ra lại ít được áp dụng, vì thú nhân và bán thú nhân đều sở hữu kỹ năng săn bắt siêu việt.
Đinh Tiếu đã quyết định rằng, chỉ vài ngày nữa, khi sức khỏe của cậu hồi phục tốt hơn, cậu nhất định sẽ học cách săn bắn từ A Ba. Dù gì thì một bán thú nhân cũng là một người đàn ông thực thụ, phải có đóng góp cho gia đình và bộ tộc của mình.
Hơn nữa, cậu rất hứng thú với việc săn bắn. Điều này không liên quan đến ý niệm về gϊếŧ chóc hay máu me, mà xuất phát từ quan niệm: “Con người sống nhờ cái ăn.”
Việc bất ngờ xuất hiện trong thế giới thú nhân đã khiến cậu nhận ra, ai biết được liệu ngày mai mình có đột ngột rơi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ khác hay không? Thành thạo kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã chắc chắn là điều vô cùng quan trọng.
Khi Đinh Tiếu đang chăm chú “học hỏi,” Hạ sau khi rửa sạch bát đũa và tắm rửa sạch sẽ cũng quay về phòng. Thấy Quỳnh đang ngồi dưới ánh sáng nến may một chiếc váy da, Hạ vội vàng tiến lại gần. “Chẳng phải tư tế đã nói ánh sáng kém thì đừng may vá hay sao? Không thì sẽ giống mắt của A Mẹ em đấy.”
Quỳnh đặt kim chỉ xuống, xoay cổ vài cái: “Tiếu Tiếu mặc váy da của em không hợp chút nào. Nó còn nói những thứ mang từ nơi trước đây không được để người ngoài nhìn thấy, và muốn mặc giống như chúng ta. Ngày mai em hứa dẫn nó ra sông, chẳng lẽ để nó mặc bộ đồ không ra thể thống gì? Những kẻ rỗi hơi chắc chắn sẽ bàn ra tán vào. Sao có thể để con của chúng ta mặc đồ không vừa vặn? Đây là vấn đề thể diện của gia đình!”
Hạ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bạn đời, không kiềm được hôn nhẹ lên môi: “Nhóc con cũng không muốn em vì nó mà làm mắt mệt mỏi đâu.”
Quỳnh cười: “Tất nhiên rồi! Cho nên anh không được nói cho Tiếu Tiếu biết! Haizz, tay nghề làm đồ của em đúng là không được tốt lắm, ngày mai vẫn nên dẫn Tiếu Tiếu qua nhà Bồng mua một bộ đồ. Dù ghét cô ta đến đâu, nhưng không thể phủ nhận tay nghề của cô ta là tốt nhất làng.”