Chương 3.1: Truyền đạo

Vừa thở hổn hển vừa chạy vội vào trong miếu, khi thấy hai con vẫn đang yên giấc, lúc này Dung Ngâm Sương mới dám ngồi sụp xuống đất. Đợi đến khi hơi thở ổn định, nàng mới đưa mắt quan sát khắp đạo quán cũ kỹ, nhưng không thấy bóng dáng đạo sĩ quỷ kia đâu.

Khi quay đầu lại, nàng giật mình kinh hãi. Ông đã trồi nửa thân lên từ mặt đất, đang chống cằm chăm chú nghiên cứu mấy món đồ mà Dung Ngâm Sương mang về, vừa thở dài vừa tỏ vẻ cảm khái dạt dào.

“Ta đã mang đến tất cả những thứ ông yêu cầu. Mau giải bùa chú trên người hai đứa nhỏ đi.”

Đạo sĩ liếc nàng một cái, rồi phất tay nói: “Chỉ là bùa ngủ thôi. Sáng mai sẽ tự tỉnh lại, đảm bảo còn tỉnh táo hơn cả hôm nay.”

Dung Ngâm Sương đưa tay sờ trán hai đứa nhỏ, quả thật đang ngủ rất say. Có điều vì thời tiết oi bức nên trán chúng đẫm mồ hôi. Nàng bèn tìm trong đạo quán một mảnh ván gỗ nhỏ, rồi ngồi xuống cạnh chúng, phe phẩy làm mát cho con.

Đạo sĩ quỷ cảm thán một hồi về di vật mà sinh thời ông từng sở hữu, thấy nàng vẫn đang kiên nhẫn quạt mát cho bọn trẻ thì phất tay một cái. Lập tức bên cạnh hai đứa nhỏ xuất hiện một luồng gió nhẹ, mát lạnh dễ chịu, quả nhiên không còn oi nóng như khi nãy.

“Xem ra ngươi có duyên với thanh kiếm này. Còn chưa uống máu mà nó đã bằng lòng thu phục quỷ hồn cho ngươi. Quả là ý trời!”

Đạo sĩ thi pháp xong, quay sang nói với Dung Ngâm Sương một câu như thế. Ban đầu nàng chưa hiểu, sau nhìn lại thanh kiếm kia, rồi lại nhớ đến túi tiền có ba mươi hai đồng mà mình nhặt được, lúc này mới hiểu ý.

Nàng vội vàng tháo túi tiền bên hông xuống, đưa đến trước mặt đạo sĩ quỷ, nói: “Ta... ta vốn không định nhặt, chỉ là... thôi thì ta trả lại ngươi, một văn cũng không thiếu, tổng cộng ba mươi hai đồng.”

Đạo sĩ quỷ liếc nhìn túi tiền trong tay nàng: “Ba mươi hai đồng? Chỉ là một con quỷ đêm không phẩm cấp, làm bẩn cả kiếm của ta.”

Dung Ngâm Sương cầm túi tiền, đưa cũng không xong, giữ lại cũng không được, xấu hổ đến mức không biết xử trí thế nào. Lại thấy ông phất tay ra hiệu, nói: “Thôi được rồi. Dù gì bọn trẻ vẫn còn ngủ, ngươi ra đây, ta có điều muốn nói với ngươi.”

Dung Ngâm Sương biết đây là một đạo sĩ quỷ có pháp thuật. Những ngày qua nàng liên tiếp trải qua nhiều chuyện quái lạ, đến lúc này cũng không còn thấy những việc quỷ dị kia quá đỗi hoang đường nữa. Dù sao hoàn cảnh của nàng hiện giờ đã chẳng thể tệ hơn, đến cái chết nàng còn không sợ, sao lại phải sợ gặp quỷ?

Cúi đầu nhìn túi tiền vẫn chưa trả lại, Dung Ngâm Sương do dự một lát, rồi quyết định đặt nó xuống đất, dẫu sao đó cũng không phải vật của nàng.

Không rõ đạo sĩ kia đã thi triển pháp thuật gì, chỉ chốc lát mà trong đạo quán đã trở nên mát mẻ hơn hẳn. Dung Ngâm Sương sợ hai đứa nhỏ bị nhiễm lạnh, bèn cởϊ áσ khoác ngoài đắp ngang bụng con, xong xuôi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Chưa kịp bước đi, đã thấy đạo sĩ kia lại xuyên tường bước vào, chỉ vào đống đồ trên mặt đất, nói: “Những thứ kia cũng mang hết ra ngoài.”

Lúc này Dung Ngâm Sương mới hiểu, thì ra quỷ không thể trực tiếp chạm vào vật chất thuộc về nhân gian.

Nàng ôm lấy đống đồ bước ra sân, chẳng biết ông định làm gì nên chỉ đứng ngẩn ra đó. Qua một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh gì, đạo sĩ quỷ rốt cuộc không nhịn được nữa, xoay người lại mắng: “Ngươi không biết quỳ xuống à? Không quỳ thì làm sao bái ta làm thầy? Không bái ta làm thầy, ta lấy gì để truyền bản lĩnh cho ngươi?”

“...”

Dung Ngâm Sương trải qua bao phen sóng gió, lúc này thật sự hoài nghi tai mình có vấn đề, mình không nghe lầm đấy chứ? Đạo sĩ quỷ này đang nói gì vậy?

“Quỳ xuống!”

Một tiếng quát đột ngột vang lên khiến Dung Ngâm Sương giật mình, lập tức quỳ sụp xuống giữa sân. Cảnh tượng ấy, nếu rơi vào mắt người thường, hẳn sẽ thấy thật quái dị. Một nữ nhân lam lũ, tóc tai rối bời, áo quần xộc xệch, ôm đồ quỳ gối trong sân vắng không một bóng người, cỏ dại mọc lan đầy đất, chẳng phải là điên rồi sao?

Chỉ có Dung Ngâm Sương mới biết, đạo sĩ kia đang nói gì với nàng.

“Ta là truyền nhân đời thứ hai mươi tám của Ngọc Thanh Sơn Vô Đường, chính tông Ngọc Thanh đạo mạch. Trong tay ngươi đang ôm là thanh kiếm tiền tài bằng gỗ đào và hồ lô Bảo Ngọc Thanh. Hồ lô có thể thu yêu, kiếm có thể trừ quỷ, cũng có thể siêu độ oan hồn. Mỗi khi siêu độ một linh hồn, thì sẽ lưu lại một khoản tiền tài tương ứng, bởi vậy mới gọi là kiếm tiền tài gỗ đào.”

“Thanh kiếm này từng giúp ta thu về hơn ngàn lượng hoàng kim. Còn ngươi, đêm nay mới đánh ra có ba mươi hai đồng... Tuy chưa nhiều, nhưng cũng tạm được. Thanh kiếm này xưa nay chỉ nhận một chủ, chỉ cần chủ nhân còn sống, nó sẽ mãi đi theo bảo hộ. Đêm nay nó phá lệ giúp ngươi, chứng tỏ giữa hai người có duyên phận. Mau nhỏ máu nhận chủ đi.”

“...” Dung Ngâm Sương cảm thấy đầu óc mình như đặc quánh lại, ôm kiếm mà không biết phải làm gì tiếp theo.

Đạo sĩ quỷ như đang cố nhẫn nhịn, giọng nói đầy ghét bỏ quát lên: “Dùng thanh kiếm trên tay ngươi, rạch một chút vào lòng bàn tay phải! Từ nay về sau, thanh kiếm này sẽ là kiếm của riêng ngươi. Còn chần chừ gì nữa? Ngươi có biết cơ hội này khó gặp đến nhường nào không? Có biết đây là một món bảo vật trân quý cỡ nào không? Mau lên! Hai bên hòa máu kết minh! Ta còn có chuyện muốn nói, nhanh nhanh lên!”

Dung Ngâm Sương chưa từng thấy ai muốn người ta bái sư mà hối thúc đến vậy. Cũng phải, đối phương đâu phải là người.

Đầu nàng rối như tơ vò, tim đập dồn dập. Nàng biết, giờ khắc này là một bước ngoặt quan trọng trong đời mình. Kỳ thật, nàng hoàn toàn có thể ném thanh kiếm đi, rồi ôm hai đứa nhỏ bỏ chạy. Hắn là một hồn ma bị phong ấn trong đạo quán này, không thể rời khỏi nơi đây. Chỉ cần nàng chạy được ra ngoài, chắc chắn hắn không làm gì được.