Đúng là họa vô đơn chí, nhà dột lại gặp mưa dầm, mẹ con bọn họ đã khốn cùng đến mức này, giờ còn gặp phải... quỷ!
“Ừm... tuy là một nữ nhân, nhưng tướng mạo cũng coi như được đấy.” Lão đạo sĩ quỷ lẩm bẩm, lùi ra sau mấy bước, rồi đột nhiên ra lệnh: “Đưa tay ra, để ta xem đường chỉ tay.”
Dung Ngâm Sương không hiểu ông muốn làm gì, nàng chỉ muốn bỏ chạy ngay lúc này. Nhưng vừa nghĩ tới việc đối phương đang lơ lửng giữa không trung, nếu mình chống đối phản kháng sẽ để lại hậu quả khôn lường, nàng đành phải cố nén sợ hãi, run rẩy đưa tay phải ra.
Lão đạo sĩ lập tức nói: “Cả hai tay!”
Dung Ngâm Sương cắn môi, đặt hai đứa nhỏ xuống đất, dặn chúng níu chặt lấy váy nàng, rồi mới từ từ đưa cả hai tay ra trước mặt đạo sĩ quỷ.
Ông cúi đầu, nheo mắt, chăm chú nhìn đường chỉ tay của nàng, vừa ngắm vừa thì thào những câu gì đó nghe không rõ, chẳng biết đang lẩm bẩm tính toán điều gì.
Thấy ông quay người đi, Dung Ngâm Sương vội bế hai đứa nhỏ lên, rảo bước chạy ra khỏi đạo quán. Thế nhưng nàng vừa bước tới cửa, đạo sĩ quỷ đã chắn trước mặt. Ông nghiêm túc nhìn nàng, rồi nói giọng khàn khàn: “Thuở nhỏ gia đạo nhà ngươi sa sút, may có quý nhân giúp đỡ nên có được bảy năm an yên. Sau đó ngươi gặp một kiếp nạn, nếu vượt qua được thì có thể hưởng phú quý trăm năm. Ta xem chỉ tay của ngươi thì không thấy sát khí, vậy tai ương này không lớn. Tuy duyên phận phu thê mỏng manh, nhưng phúc phần với con cháu lại sâu đậm. Tóm lại, ngươi có số mệnh cao quý, giờ phải lưu lạc đầu đường xó chợ, e là đang chịu kiếp số.”
Dung Ngâm Sương đâu còn tâm trí gì mà đánh giá lời ông nói thật hay giả, nàng chỉ muốn ôm con chạy khỏi nơi này, tránh xa quỷ khí lởn vởn trước mặt. Nhưng đạo sĩ quỷ lại tiến tới từng bước, nhìn nàng với ánh mắt âm trầm: “Ngươi có biết vì sao ta vẫn còn ở đây, chưa đi đầu thai không?”
Cố ép bản thân ngừng run rẩy, Dung Ngâm Sương lấy hết can đảm đoán: “Ngươi... còn tâm nguyện chưa dứt?”
Đạo sĩ quỷ lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng! Ta tiếc nuối một đời tu hành đạo pháp, vậy mà không có người kế thừa. Ngươi bảo ta làm sao an lòng mà đi đầu thai cho được?”
Dung Ngâm Sương nuốt nước bọt, căng thẳng hỏi: “Đạo gia cảm thấy... ta... thích hợp sao?”
Đạo sĩ quỷ lập tức lắc đầu: “Không hợp!”
Dung Ngâm Sương thở phào nhẹ nhõm, chưa kịp mừng thì lại nghe câu tiếp theo: “Nhưng... chỉ có mình ngươi nhìn thấy được ta!”
“Ngươi mau đến Thập Lý Đình ở ngoài thành. Sau đình có một khu đất trống, trong đó có một ngôi mộ được khắc hình bát quái. Khi tìm thấy ngôi mộ đó rồi thì ngươi đào sâu xuống ba thước. Bên dưới có tiền bạc, một thanh kiếm gỗ đào, một hồ lô bằng đồng, còn có một quyển sổ tay do ta đích thân viết, một phần về phù chú, một phần về trấn hồn. Ngươi mang hết những thứ đó về đây, ta sẽ truyền pháp môn cho ngươi.”
Đạo sĩ quỷ ra lệnh với dáng vẻ “ta cực kỳ ghét bỏ ngươi, nhưng ta hết cách rồi”, khiến Dung Ngâm Sương vừa thấy oan uổng vừa thấy cạn lời. Nhưng lúc này, cho dù nàng có lớn gan đến mấy, cũng không dám cãi lại một hồn ma biết bay. Nàng đành xoay người định bế Đại Nhi và Yêu Nhi rời đi.
Nào ngờ vừa xoay lưng, đạo sĩ quỷ đã lên tiếng: “Một mình ngươi đi là được rồi, đi sớm về sớm. Ta sẽ ở lại đây trấn giữ đạo quán này, đảm bảo an toàn hơn bất cứ nơi nào bên ngoài.”
Dung Ngâm Sương kiên quyết không muốn để con lại một mình, còn đang do dự thì đạo sĩ quỷ vung tay áo một cái. Trong đạo quán lập tức lóe lên một tia sáng vàng, Đại Nhi và Yêu Nhi đột nhiên ngã ra, nhắm mắt ngủ thϊếp đi.
Dung Ngâm Sương kinh hãi hét lên: “Ngươi làm gì vậy? Đại Nhi! Yêu Nhi! Các con mau tỉnh lại!”
Đạo sĩ quỷ lập tức lướt đến trước mặt nàng, nói nhanh: “Ngươi yên tâm, ta chỉ dùng hai đạo phù chú khiến bọn nhỏ tạm thời say giấc. Mau đi đi, ta không còn nhiều thời gian. Ta đã bố trí thêm một tầng kết giới kiên cố xung quanh hai đứa nhỏ, cho dù ác quỷ dưới địa phủ có bò hết lên đây thì cũng không thể tổn hại đến bọn họ.”