Chương 2.1: Đạo sĩ quỷ dị

Hai đứa con trai của Dung Ngâm Sương, đứa lớn tên là Mai Chu Khê; đứa nhỏ tên là Mai Chu Nguyên. Lúc này, hai đứa ôm nhau co ro, đầy vẻ mệt mỏi. Trên mặt Đại Nhi còn loang lổ vết bầm tím do bị người nhà Mai gia đánh.

“Đại Nhi, con còn đau không?” Dưới ánh lửa chập chờn, Dung Ngâm Sương vừa hong khô một bộ y phục, vừa hỏi Đại Nhi.

Đại Nhi cau mày, nhưng lại sợ làm mẫu thân lo lắng nên chỉ lắc đầu: “Nương, con không đau nữa.”

Dung Ngâm Sương mím môi, nhẹ nhàng gật đầu, không nỡ vạch trần tấm lòng hiếu thuận của con. Trong hoàn cảnh khốn cùng thế này, ông trời vẫn để lại hai đứa trẻ ngoan ngoãn bên cạnh nàng, đã là ân huệ lớn lao.

Vì là mùa hè, nên cũng không mất quá nhiều thời gian hong khô quần áo. Dung Ngâm Sương ngồi xuống cạnh hai con, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt non nớt của Yêu Nhi, mỉm cười dịu dàng hỏi: “Yêu Nhi, bụng nhỏ của con có đói không?”

Yêu Nhi gật gật đầu, đáp: “Bụng nhỏ đói!”

Nàng ôm con lên đùi mình, vừa mặc quần áo cho con, vừa nhẹ giọng dỗ dành: “Yêu Nhi ngoan, lát nữa nương sẽ đi kiếm gì đó cho con với ca ca ăn nhé, được không?”

Yêu Nhi ngước đôi mắt long lanh nhìn nàng, cười vui vẻ: “Dạ, được ạ!”

Sau khi mặc quần áo chỉnh tề cho hai đứa nhỏ, Dung Ngâm Sương cúi người nhặt y phục của mình. Còn chưa kịp mặc vào, nàng bỗng giật mình hoảng hốt khi phát hiện có một bóng người xuất hiện trước cửa từ lúc nào không hay.

Giữa sân đạo quán, một đạo sĩ rách rưới đứng sững. Ông mặc đạo bào cũ kỹ, tóc tai rối bời được búi tạm bằng một cành cây nhỏ. Người ông gầy trơ xương, trên lưng đeo một thanh kiếm, bên hông treo lủng lẳng một cái hồ lô. Nhìn qua, hẳn là một đạo sĩ lang thang lưu lạc giang hồ, đang tìm nơi ngủ tạm.

Nhận ra mình vẫn chưa ăn mặc chỉnh tề, Dung Ngâm Sương vội vàng mặc váy áo, trong lòng tuy còn sợ hãi nhưng cũng hiểu nơi này không phải nhà riêng của mình, nàng không có quyền cấm người khác lui tới.

Vốn định mặc kệ người kia, nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi xoay người rời đi, ai ngờ thân ảnh đạo sĩ ấy bỗng thoắt cái đã đứng chắn ngay trước mặt, làm nàng hoảng hốt lùi về sau mấy bước, suýt nữa ngã ngửa ra đất.

Lúc này, trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của đạo sĩ lộ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng khó tả, ánh mắt ông sáng rực như bắt được bảo vật.

“Ngươi... nhìn thấy ta à?” Giọng lão đạo sĩ run rẩy, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, nhìn chằm chằm Dung Ngâm Sương, ông bỗng đổi giọng hỏi một câu đầy kinh hãi: “Các ngươi là người... hay là quỷ?”

Vốn đã khó chịu vì sự xuất hiện bất ngờ của đạo sĩ, lại nghe câu hỏi vô lễ như vậy, Dung Ngâm Sương càng giận dữ, nghiêm mặt đáp: “Mẹ con chúng ta gặp nạn nên phải tạm trú ở đây. Vì sao ngươi lại nói lời xằng bậy như vậy? Chúng ta vẫn còn sống sờ sờ, sao có thể là quỷ quái?”

Lão đạo sĩ nghe vậy, ánh mắt sáng rực lên, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hỉ: “A... ngươi không phải là quỷ à?”

Lúc này, Đại Nhi dắt Yêu Nhi đến gần, kéo váy mẫu thân, ngẩng đầu hỏi ngây ngô: “Nương, người đang nói chuyện với ai vậy?”

“...”

Dung Ngâm Sương giật mình nhìn con, trong lòng dấy lên linh cảm chẳng lành. Nàng biết Đại Nhi xưa nay không nói linh tinh, trong đầu nàng bỗng lóe lên hình ảnh quỷ nước xanh xám dữ tợn bấu chặt cổ chân nàng dưới sông khi nãy. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Dung Ngâm Sương hoảng hốt cúi xuống bế bổng cả hai đứa nhỏ, nhanh chóng lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn đạo sĩ đang chậm rãi tiến lại gần.

Ánh lửa lay động, chiếu rõ thân thể ông... Đạo sĩ này không có chân!

“A!”

Dung Ngâm Sương thật sự sợ đến hồn vía lên mây, vừa kêu lên một tiếng thì đạo sĩ đã tiến gần tới mức khuôn mặt ông gần như dán sát vào nàng. Quá kinh hoàng, nàng lập tức ngậm chặt miệng, cả người ép sát vào vách tường, nước mắt cũng không dám rơi.