Chương 17.2: Một người một hồn

Mãi đến hôm nay nàng mới tình cờ khai mở Thiên Nhãn, nên mới có thể thấy hắn? Nếu biết trước sẽ thế này, thì nàng đã không mở làm gì cái gọi là Thiên Nhãn ấy.

Thấy nàng còn do dự, hắn lại tiếp lời: “Ta chỉ là một sợi hồn phách, không thể gây tổn hại cho ai. Ta hiểu ngươi có điều lo lắng, nếu để ta ở lại, ta cam đoan chỉ quanh quẩn trong sân viện này, tuyệt đối không bước vào trong phòng nửa bước, như vậy được không?”

“...”

Dung Ngâm Sương vẫn không muốn gật đầu. Dẫu thế nào thì hắn cũng là một nam nhân. Dù hắn không thể làm hại nàng, lòng nàng vẫn khó tránh khỏi có chút e dè. Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn chỉ là một hồn phách, ngay đến kết giới của Vô Đường sư phụ còn không ngăn được, thì kiếm gỗ đào hay hồ lô đồng cũng không có tác dụng gì. Nói cho cùng, đây là một kẻ vượt ra khỏi tam giới, không chạm vào được người sống, cũng không hưởng nổi hương khói của kẻ chết, còn đáng thương hơn cả quỷ.

Kẻ đã dùng pháp lực ép hồn phách hắn rời khỏi thân xác, mới thực sự là kẻ tàn nhẫn.

Nghĩ đến đây, Dung Ngâm Sương thở dài, cũng không nói gì thêm. Nghĩ tới Yêu Nhi trong phòng còn đang sốt, nàng quay vào trong, lấy gói thuốc ra, rồi trở lại phòng bếp sắc thuốc, mặc kệ sự có mặt của hắn.

Sau khi thuốc đã sắc xong, Dung Ngâm Sương bưng vào nhà, chậm rãi đút cho Yêu Nhi từng ngụm từng ngụm. Thấy trán hắn bắt đầu rịn mồ hôi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Đại Nhi muốn ở bên cạnh trông nom Yêu Nhi, nhưng Dung Ngâm Sương sợ hắn bị lây bệnh, không cho đến gần. Sau khi đặt chén thuốc xuống, nàng trở về phòng, lấy một bộ chăn bông sạch sẽ dự phòng, trải lên đệm, lót thêm một tấm chiếu, rồi quay sang nói với Đại Nhi:

“Hôm nay ta ngủ cùng Yêu Nhi, con nằm dưới đất nhé. Yêu Nhi đang bệnh, con là ca ca, không được làm phiền đệ, có được không?”

Đại Nhi nhìn chiếu đã được trải dưới đất, cũng hiểu được mẫu thân muốn chăm sóc đệ đệ ban đêm, liền ngoan ngoãn gật đầu.

Chờ hai đứa nhỏ ngủ yên, Dung Ngâm Sương lại không buồn ngủ, thắp ngọn nến, ra sân ngồi, định vẽ thêm vài mẫu thêu mới.

Hắn cũng lặng yên ngồi đối diện, chăm chú nhìn nàng vẽ, không nói lời nào. Dung Ngâm Sương cảm thấy cứ ngồi như thế mãi mà không ai lên tiếng thì thật khó xử, liền mở miệng hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đáp: “Cố Diệp An.”

Dung Ngâm Sương lặp lại cái tên ấy một lần, rồi hỏi tiếp: “Vậy trước kia ngươi làm gì? Sao lại rơi vào kết cục thế này?”

Cố Diệp An do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định không giấu giếm. Bởi lẽ, đã rất lâu rồi hắn chưa từng nói chuyện với ai. Hiếm hoi mới gặp được một người có thể nhìn thấy, có thể trò chuyện cùng hắn, thì có gì mà không thể nói?

“Ta vốn là trưởng tử của Ôn Quận Vương phủ. Năm hai mươi tuổi, trong phủ xuất hiện một tên yêu đạo, là do trắc phi Lý thị đưa về. Lý thị có hai đứa con trai, đều sinh sau ta, là thứ xuất. Vì muốn mở đường cho bọn họ, Lý thị hợp tác với tên yêu đạo kia. Không biết hắn dùng loại tà pháp gì khiến ta bất ngờ phát bệnh, đến khi mở mắt ra thì hồn phách đã lìa khỏi thân xác, mãi không thể quay lại được nữa.”

“...”

Dung Ngâm Sương lặng lẽ nhìn hắn, thấy dáng ngồi yên tĩnh ấy chẳng khác nào một đoá hoa sen thanh khiết thoát tục. Một người như vậy, bị lưu đày ngoài tam giới, không thể đầu thai, chẳng thể chuyển thế, trơ mắt nhìn thân xác của mình ngày ngày như một cái xác không hồn, đó mới là nỗi dày vò tận cùng.

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt đầy cảm thông của Dung Ngâm Sương, hắn chỉ cười nhạt, nói: “Ngươi không cần thương hại ta. Lý thị đối xử với ta như thế, cũng là do ta gieo gió gặt bão. Từ nhỏ sinh ra trong phủ Quận Vương, dựa vào thân phận trời ban cùng trí tuệ hơn người, ta hoành hành ngang ngược trong phủ. Ai gặp cũng phải nể ba phần, mà ta lại không tự biết, từng bước từng bước tự đẩy mình vào con đường không lối thoát. Nếu không trải qua chuyện ấy, ta không ngờ trong phủ lại có nhiều người ghét ta đến vậy, chỉ mong ta chết sớm cho rảnh mắt.”