Dung Ngâm Sương lúc này mới sực nhớ, trên đường có mua đồ ăn cho hai đứa nhỏ, liền hiểu vì sao hắn đuổi theo. Nàng cũng từng nghe người già trong nhà nói, ban đêm ra đường ngàn vạn lần không nên mang theo đồ ăn, rất dễ dẫn quỷ đói bám theo, chuốc lấy tai ương.
Nàng thở dài, cũng không định xua đuổi hắn, chỉ đáp: “Ngươi chờ một chút, ta vào lấy cho ngươi ít đồ ăn.”
Nam tử không nói gì thêm. Dung Ngâm Sương xoay người vào phòng, cầm hai chiếc bánh hoa quế đi ra, nào ngờ vừa tới cửa, liền bắt gặp một cảnh khiến nàng hoảng hốt không thôi.
Hắn... hắn thế nào lại vào được?
Dung Ngâm Sương suýt chút nữa thất thanh kêu lên. Ngẩng đầu nhìn lêи đỉиɦ đạo quán, kết giới kim quang vẫn tồn tại như cũ. Mà kết giới này không phải dùng để ngăn tà khí ma quỷ xâm nhập sao? Trước đây bà lão ma và Nữu Nữu đều nói, các nàng không vào được nơi này. Vậy mà tên này... sao lại ung dung bước vào?
Kinh hãi cùng hoảng sợ như cơn thủy triều dâng ngập lòng nàng.
“Ngươi... ngươi làm sao vào được?” Khi nàng cất lời hỏi, giọng đã run lên rõ rệt. Nàng quay đầu nhìn Đại Nhi, thấy con vẫn đang ngồi bên mép giường trông Yêu Nhi, không phát hiện điều chi khác lạ. Mà trên bàn gần giường, rõ ràng có thanh kiếm gỗ đào và hồ lô trấn tà.
Nam tử trẻ tuổi ấy liếc nhìn chiếc bánh hoa quế trong tay nàng, thản nhiên nói:
“Ta cứ thế mà vào thôi. Ngươi đi hâm nóng bánh kia đi, ta chỉ có thể ăn hơi nóng cùng hương vị, càng nóng càng tốt.”
“...”
Dung Ngâm Sương từng gặp không ít quỷ nhưng chưa từng gặp ai như hắn. Cách hắn nói chuyện với nàng, cứ như nàng chỉ là một tiểu nha đầu nhóm lửa trong phủ, còn hắn là chủ nhân cao cao tại thượng. Ra lệnh một cách tự nhiên, nói xong liền tự mình đi tới ngồi xuống bên bàn đá, dáng vẻ nhàn nhã.
Dung Ngâm Sương nghĩ bụng, trong phòng còn có kiếm gỗ đào và hồ lô trấn tà, hắn có muốn làm gì bọn nhỏ cũng không dễ. Chi bằng tranh thủ hầu hạ hắn một phen, để hắn sớm đi cho yên chuyện. Nghĩ vậy, nàng liền bưng điểm tâm vào bếp, thêm củi lửa vào bếp nồi, đặt bánh hoa quế lên xửng, đậy nắp lại mà chưng.
Trong lòng không yên, nàng lại bước ra ngoài xem thử. Hắn đang đảo mắt đánh giá khắp đạo quán, thấy nàng nhìn mình, hắn bỗng mở miệng hỏi:
“Ta nhớ trong đạo quán này từng có một đạo sĩ, người đâu rồi?”
“...”
Dung Ngâm Sương nghẹn lời, trong bụng thầm nghĩ: gia hỏa này là đến thăm thân hay tìm bằng hữu vậy? Cách hỏi han tự nhiên đến mức khiến nàng không biết nên đáp lời ra sao.
Đang còn do dự, nghe hắn nói tiếp: “A, đúng rồi. Hắn chết rồi, chắc là đi rồi.”
Dung Ngâm Sương hít sâu một hơi, đi ra giữa sân, nhìn hắn hỏi: “Ngươi quen biết sư phụ ta?”
Hắn thoáng kinh ngạc: “Vô Đường là sư phụ ngươi? Nhưng hắn đã chết gần hai mươi năm rồi. À, đúng rồi, ngươi có thể nhìn thấy quỷ.”
Dung Ngâm Sương cũng không muốn quanh co dài dòng, nói thẳng: “Đúng vậy, ta nhìn được. Tòa đạo quán này là sư phụ ta để lại, người từng nói nơi này có thể ngăn cản bất kỳ tà quỷ nào bước vào. Cho nên, ngươi hãy nói thật cho ta biết, ngươi vào bằng cách nào?”
Hắn nhìn nàng chăm chú, môi hơi nhếch cười. Dù gương mặt hắn trắng bệch như người không còn sinh khí, nhưng vẻ tuấn mỹ ấy lại khiến người ta khó lòng rời mắt. Dung Ngâm Sương vô thức nhìn ngây ra, chỉ thấy hắn bước lên, dừng lại cách nàng hai bước, thản nhiên đáp:
“Tòa đạo quán này đúng là có thể ngăn quỷ mị. Nhưng nếu nói cho đúng... ta không phải là quỷ.”