Trẻ nhỏ tầm tuổi Yêu Nhi đột ngột phát sốt cũng là chuyện thường tình. Dung Ngâm Sương đã có kinh nghiệm chăm Đại Nhi nên cũng không quá hoảng hốt. Sau khi khóa cửa cẩn thận, nàng bế con đến y quán gần nhất trong thành. Những cơn sốt như vậy chủ yếu là phải hạ nhiệt kịp thời. Trong y quán có loại bể tắm chuyên dùng cho trẻ nhỏ, bên trong dùng nước ấm pha bạc hà, có thể nhanh chóng hạ bớt nhiệt độ trong người, tránh để sốt cao mà tổn thương đầu óc.
Trẻ nhỏ phát sốt, chuyện tuy không lớn, nhưng cũng không thể xem thường. Chỉ cần xử trí kịp thời, cũng không coi là chứng bệnh nan y.
Dung Ngâm Sương phối hợp với đại phu lau người cho Yêu Nhi, lại dùng khăn lạnh đắp lên trán. Không bao lâu sau, hơi nóng trên người Yêu Nhi đã lui bớt không ít.
Sau đó, đại phu kê cho hai thang thuốc hạ sốt, dặn nàng sắc thuốc uống cho con khi về nhà.
Hết sốt rồi, tinh thần Yêu Nhi khá lên nhiều, nằm trên lưng mẫu thân, tíu tít chỉ đông chỉ tây, khi thì muốn ăn hồ lô ngào đường, khi thì đòi bánh hoa quế. Dung Ngâm Sương đều mua cho hắn, đến khi hắn vừa lòng mới ngoan ngoãn theo nàng về nhà.
Đi ngang qua khúc Vĩnh Định Hà, Dung Ngâm Sương chợt thấy một bóng trắng ngồi bất động trên đầu cầu, nhìn mặt nước. Lúc này trời đã về đêm, trên cầu vẫn có người qua lại, nhưng không một ai để ý bóng trắng kia. Trong lòng nàng đã rõ đó là thứ gì.
Không muốn trêu vào, nàng học theo người thường, mắt nhìn thẳng, vờ như không thấy, bước qua bên cạnh. Tưởng rằng như vậy sẽ vô sự, không ngờ ngay khi nàng bế con bước qua, bóng trắng ấy lại động. Hắn nghiêng mình, đi theo sát phía sau các nàng.
Dung Ngâm Sương cau mày, ôm Yêu Nhi từ lưng lên trước ngực, rồi nắm tay Đại Nhi, bước nhanh về phía trước. Nào ngờ, bọn họ càng đi gấp, bóng trắng phía sau càng bám sát. Trong lòng nàng dâng lên một trận kinh hoảng. Hôm nay nàng bế con ra ngoài tìm đại phu, không mang theo kiếm gỗ đào hay hồ lô trấn tà. Nếu thứ kia đột nhiên lao tới, nàng biết lấy gì đối phó?
Càng nghĩ càng bất an, Dung Ngâm Sương dứt khoát ôm luôn Đại Nhi lên, để hắn vòng tay ôm lấy cổ nàng. Hai tay nàng giao lại, giữ chặt hai đứa trẻ trong lòng, dưới chân bước càng thêm vội vã.
Thở dồn dập tới khi thấy hai chiếc đèn l*иg treo trước đạo quán, nàng mới nhẹ nhõm một hơi. Lén liếc về sau, bóng trắng kia vẫn còn. Nàng cúi đầu, không dám nhìn lâu, lập tức chạy về phía đạo quán. Đến bên cửa, nàng thả bọn nhỏ xuống, tay run run lấy chìa khóa từ trong ngực áo mở khóa. Cửa vừa mở, nàng vội vã đẩy bọn trẻ vào trong trước, rồi mới đánh bạo quay đầu lại.
Vừa xoay người, thì chạm phải một đôi mắt đẹp đang lặng nhìn nàng bên ngoài cánh cửa.
Khác với hình bóng mờ ảo nàng từng thấy trước đây, lần này dung mạo hắn lại rõ ràng một cách dị thường: gương mặt tuấn mỹ, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thân hình cao ráo, người bạch y tinh xảo, chất vải lẫn hoa văn đều cho thấy từng là người xuất thân phú quý.
Nhìn hắn, Dung Ngâm Sương không khỏi nghĩ đến tướng công mình. Nếu chàng chết ở xứ người, hóa thành cô hồn, hẳn cũng có dáng vẻ thanh lãnh như vậy. Lòng nàng mềm lại, dâng lên chút xót xa.
Nàng biết đạo quán là nơi quỷ không thể bước vào, nên không còn e sợ mà bước ra gần cửa, nhìn hắn hỏi: “Ngươi có tâm nguyện gì chưa hoàn thành? Vì sao lại theo chân ta?”
Nam tử trẻ tuổi kinh ngạc nhìn Dung Ngâm Sương, rồi cũng không giấu giếm, trực tiếp nói rõ nguyên do bám theo: “Các ngươi mang theo thức ăn. Ta đói bụng.”