Chương 14.2: Số phận thay đổi

Đi ngang qua tiệm ngũ vị hương trong thành, nàng không quên ghé vào mua hai miếng thịt kho lớn bằng nắm tay, gói cẩn thận trong giấy dầu, rồi lại ghé qua tiệm bánh mua hai chiếc màn thầu trắng còn nóng hổi, đặt vào xe cho hai đứa nhỏ, dặn dò: “Về nhà phải rửa tay sạch sẽ mới được ăn đấy.”

Về đến nhà, Dung Ngâm Sương để hai đứa nhỏ rửa tay, thay áo sạch sẽ, rồi mới đưa cho mỗi đứa phần thịt kho và màn thầu, bảo chúng vào phòng ăn riêng. Còn mình thì vào bếp nấu nước lau người. Sau khi vội vã xong xuôi, nàng bưng chén cháo nguội còn sót lại từ bữa sáng, ăn hết sạch, rồi chân tay rã rời trở về phòng, ngã thẳng lên giường, không muốn nhúc nhích lấy một ngón tay.

Chưa từng mệt mỏi đến vậy, chưa từng chật vật đến thế. Trong lúc mơ màng, nàng nhớ tới tướng công ngày trước, nhớ nụ cười dịu dàng, nhớ những nụ hôn mềm ấm... Tựa như mọi chuyện vẫn còn đó, nàng vẫn là thê tử của chàng, bọn họ vẫn là một gia đình hạnh phúc bên nhau.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa hôm sau, mãi đến khi ánh nắng chói chang xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt, nàng mới tỉnh lại. Mở mắt ra, vội bật dậy, hô lớn: “Đại Nhi, Yêu Nhi?”

Chẳng bao lâu, hai đứa nhỏ ló đầu vào từ cửa, chạy đến bên giường nàng, vui vẻ reo: “Nương, người tỉnh rồi!”

Dung Ngâm Sương vuốt nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của hai đứa, nhìn ra ánh sáng ngoài trời, nói: “Ôi chao, đã trễ thế này rồi, các con chắc đói lắm. Nương đi nấu cơm ngay.”

Đại Nhi chỉ vào bàn nói: “Nương, con với đệ đệ ăn rồi. Thịt và màn thầu hôm qua người mua đó, tối qua còn dư, tụi con lấy ra ăn sáng.”

Yêu Nhi bước tới, kéo vạt áo nàng, nói: “Nương, uống nước.”

Dung Ngâm Sương liền bế Yêu Nhi lên, cười nói: “Được rồi, nương đi nấu nước.”

Nhìn hai đứa trẻ hiểu chuyện, lòng nàng như được vỗ về. Bao nhiêu vất vả cũng thấy xứng đáng. Nàng xuống giường, xỏ giày, rồi đi vào bếp.

Vừa đi vừa mỉm cười, trong lòng còn vương dư âm giấc mộng đêm qua, một giấc mộng thật đẹp.

Sau bữa cơm trưa, cả nhà quây quần ăn uống xong xuôi, Dung Ngâm Sương ngồi trong sân thêu vá, thì Bảo thúc tìm tới.

Vừa thấy nàng, ông đã tươi cười nói: “Phu nhân, tin vui đây! Ta mới truyền tin muốn bán căn nhà kia ra ngoài chưa được mấy ngày, thì có người tìm đến dò hỏi. Đó là một thương nhân từ nơi khác đến, mấy năm nay làm ăn phát đạt nên muốn mua mấy căn nhà trong thành để lập nghiệp lâu dài. Người này trước kia từng làm ăn qua lại với đại thiếu gia, vừa nghe ta nhắc tên, liền tỏ ý muốn mua ngay. Ta đưa giá một ngàn năm trăm lượng, vốn định để hắn mặc cả đôi chút, ai ngờ hắn vừa xem nhà xong liền đồng ý ngay giá đó, còn đưa trước năm trăm lượng đặt cọc. Hẹn đến ngày mai sẽ chuẩn bị đủ bạc, rồi ký kết khế ước.”

Tin tức Bảo thúc mang đến quá bất ngờ, khiến Dung Ngâm Sương trong khoảnh khắc không kịp phản ứng. Khi ông nhét vào tay nàng túi bạc nặng trĩu, nàng vừa kinh hãi vừa mừng rỡ, gần như không tin nổi: “Nhanh như vậy đã bán được rồi sao?”

Dung Ngâm Sương thật sự không ngờ mọi chuyện lại trôi chảy như thế. Nàng nhìn Bảo thúc đầy nghi hoặc: “Nhưng mà… căn nhà đó Triệu Thiến đã rao lâu rồi mà chưa bán được, sao lần này lại nhanh như vậy?”

Bảo thúc cười hề hề: “Triệu Thiến kia tâm địa ác độc, lời lẽ cay nghiệt. Ta đây sao lại phải tận sức vì hạng người như nàng? Nàng xem thường ta mà ta còn phải chạy đôn chạy đáo lo việc cho nàng thì chẳng khá nào tên ngốc. Căn nhà kia nào phải không bán được, mà là ta căn bản chưa từng muốn bán giúp nàng!”

Dung Ngâm Sương biết rõ Bảo thúc vốn theo phu quân nàng làm ăn nhiều năm, tất nhiên là người có bản lĩnh. Nhưng nàng không ngờ, bản lĩnh ấy lại lợi hại đến thế.

Bảo thúc lại nói sẽ quay lại trong hai ngày tới, đưa nốt hiệp ước và số bạc còn lại. Dung Ngâm Sương cảm tạ không ngớt, ông thì vốn không quen nói lời khách sáo, vội vã cáo từ rồi rời đi.

Nhìn túi bạc trong tay, Dung Ngâm Sương trầm ngâm giây lát, vào phòng lấy túi tiền ra, đổ hết số bạc bên trong. Trước đây nàng tích được năm trăm lượng, sau đó trích ra hai trăm để mua nhà của Triệu Thiến. Nay Bảo thúc đưa thêm năm trăm lượng, nàng lấy ra tờ biên lai cầm đồ cũ kỹ, thở dài.

Theo như biên lai ghi, nếu muốn chuộc lại vật trong vòng nửa năm, phải trả thêm năm thành bạc lãi. Lúc trước nàng đem cầm khối vàng do đạo sĩ Vô Đường để lại, lấy được năm trăm hai mươi lượng. Giờ nếu muốn chuộc lại, phải trả đủ bảy trăm tám mươi lượng. Tính ra thì số bạc trong tay đã đủ rồi.

Trầm mặc suy nghĩ một hồi, cuối cùng Dung Ngâm Sương cũng hạ quyết tâm.

Có những việc, nên sớm dứt khoát. Nàng thu dọn mọi thứ, mang theo biên lai và bạc, rồi rảo bước ra cửa, một đường đến hiệu cầm đồ.