Chương 14.1: Số phận thay đổi

Ánh trăng bạc phủ khắp sân, khiến đình viện sáng tỏ như ban ngày.

Dung Ngâm Sương thuê một chiếc xe tay đẩy từ trong thành, trên xe trải sẵn một lớp đệm dày, lại đem theo công cụ đào đất và thanh kiếm gỗ đào mua ban ngày. Lợi dụng đêm khuya vắng lặng, nàng đi từ cửa sau tòa nhà đẩy xe vào sân, tới bên gốc cây hòe, thở dài một hơi.

Phía sau, gió đột nhiên ào ào nổi lên bốn bề. Dung Ngâm Sương quay đầu nhìn lại, thì thấy Thu Dung mặc y phục trắng toát, đang quỳ sau lưng nàng.

Nàng không để tâm, lập tức bắt tay vào việc đào bới. Sau khi Triệu Thiến gϊếŧ người, vì sợ bị phát hiện nên đã cho chôn xác rất sâu, ước chừng tới bốn thước. Nếu không nhờ Thu Dung báo rõ vị trí, thì e rằng nàng cũng không dám tin dưới lòng đất này lại có ba thi thể.

Đào rất lâu, thể lực nàng dần cạn kiệt. Đúng lúc đó, lưỡi cuốc chạm vào vật gì cứng như chiếu trúc. Dung Ngâm Sương dừng tay, điều chỉnh lại tinh thần, chuẩn bị đối diện với cảnh tượng tiếp theo. Nàng hít sâu một hơi rồi mới tiếp tục đào xuống.

Ba cuộn chiếu trúc dần lộ rõ hình dạng. Dung Ngâm Sương không dám trì hoãn, lập tức nhảy xuống hố, dùng hai sợi dây thừng buộc lần lượt hai đầu từng cuộn chiếu, sau đó trèo lên lại mặt đất, dốc sức kéo từng thi thể bọc trong chiếu ra. Nàng mở một cuộn chiếu, bên trong đã chỉ còn một bộ hài cốt, phần bụng và ngực có một đám đen nhỏ, có lẽ đây là Thu Dung.

Nàng thầm thở dài, khiêng bộ hài cốt lên xe tay đẩy, sau đó lại cẩn thận xuống hố, đưa nốt hai thi thể còn lại lên.

Nàng vừa lấp đất trở lại, vừa dịu giọng nói với Thu Dung: “Ta đã chọn cho các ngươi một chỗ trong nghĩa địa ngoài thành, lát nữa sẽ đưa các ngươi đến đó. Ngươi còn điều chi chưa yên lòng?”

Thu Dung vẫn luôn quanh quẩn bên xe, nghe Dung Ngâm Sương hỏi thì mới đứng dậy, ánh mắt sầu não nhìn thoáng qua bụng mình, rồi lắc đầu chậm rãi.

Dung Ngâm Sương lấp đầy hố đất, lại rải thêm một lớp đất tươi bên trên, xong xuôi mới lau khô tay, bước tới trước mặt Thu Dung: “Chuyện cũ không thể vãn hồi, chỉ có buông bỏ chấp niệm mới mong đón được ngày mới. Cha mẹ và hài tử của ngươi đều đã trở về bên cạnh, ngươi cũng nên siêu sinh đi thôi. Thế gian này, vạn sự đều có luật trời. Kẻ như Triệu Thiến, tội ác chồng chất, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.”

Thu Dung không nói gì, chỉ gật đầu, giọng trong vắt như gió thoảng mà thốt lên: “Ta biết mọi chuyện đã qua, nhưng ta không nỡ rời đi. Ân đức siêu độ của ngươi, kiếp này ta không thể báo, đành nguyện kiếp sau đền đáp.”

Dung Ngâm Sương trầm mặc chốc lát, rồi lại hỏi: “Hài nhi trong bụng ngươi, đã đặt tên chưa?”

Thu Dung lộ vẻ bi thương: “Có một nhũ danh, là cha ta đặt, gọi là Hổ Tử.”

Dung Ngâm Sương gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Cuối cùng nhìn nàng lần nữa, rồi cầm lấy thanh kiếm gỗ đào và nắm tiền đồng trên xe, miệng niệm chú, Thu Dung dần phát ra hào quang vàng rực, thân ảnh theo gió đêm bay lên, hóa thành một tia sáng rơi xuống chỗ đồng tiền.

Dung Ngâm Sương lấy ra một chiếc túi nhỏ, nhặt từng đồng tiền một cho vào. Tổng cộng nhặt được tám mươi sáu đồng… và bốn đồng bị cắt làm đôi.

Nhìn những đồng tiền vỡ làm đôi, nàng dâng lên nỗi buồn không tên.

Thở dài, nàng gom tất cả lại cho vào túi, sau đó đẩy xe rời khỏi đạo quán bằng cửa sau. Sau khi đến hiệu quan tài, nàng dành suốt đêm đưa thi thể ba người đến chôn tại phần mộ ngoài thành, lập bia đá, cắm cờ trắng, mọi thứ đều được an bài ổn thỏa. Tới khi trời vừa rạng sáng, ánh rạng dương đầu tiên xuất hiện nơi chân trời.

Nàng đã hẹn với chủ hiệu quan tài bắt đầu lễ nghi vào giờ Thìn, hiện tại mới canh ba giờ Dần. Nàng bèn đốt ít vàng mã trên ba phần mộ, gọi là sưởi ấm đất cho người khuất. Xong xuôi, nàng theo đường cũ trở về đạo quán, đẩy xe đặt ngoài sân, còn mình thì quay lại phòng. Đại Nhi và Yêu Nhi vẫn còn ngủ say.

Dung Ngâm Sương lấy chiếc túi nhỏ trong ngực ra, dùng kim thêu lên miệng túi hai chữ "Thu Dung" và "Hổ Tử", sau đó cẩn thận đặt vào chiếc hộp nàng đã chuẩn bị.

Tranh thủ lúc bọn trẻ chưa thức dậy, nàng vội vào bếp, nấu một nồi nước sôi, kỳ cọ thân mình thật sạch, thay y phục mới, sau đó nấu phần cơm sáng, rồi mới quay vào trong phòng đánh thức hai đứa nhỏ.

Sau khi bọn trẻ rửa mặt thay y phục xong, cả nhà dùng bữa sáng rồi cùng nhau ra cửa.

Dung Ngâm Sương để hai đứa nhỏ ngồi lên xe đẩy. Khi đi ngang qua một cửa hàng hương nến, nàng ghé mua ít ngân bảo và tiền giấy, rồi hướng thẳng tới nghĩa địa ngoài thành.

Đại Nhi thấy mẫu thân vất vả kéo xe, trong lòng xót xa, lên tiếng hỏi từ phía sau:

“Nương, chúng ta đi đâu vậy?”

Dung Ngâm Sương cắm đầu kéo xe, chỉ cảm thấy thân thể gần như không còn sức lực, đáp lời hai đứa nhỏ: “Đại Nhi, lát nữa chúng ta sẽ đến một nghĩa địa, các con nhớ phải đi sát bên nương, không được chạy xa. Làm xong pháp sự, nương sẽ đưa các con về, rồi mua thịt kho cho ăn.”

“Nương, con biết rồi… Nhưng mà, pháp sự là gì vậy ạ?”

Đại Nhi tuy hiểu chuyện nhưng còn nhỏ, không biết ý nghĩa của hai chữ “pháp sự”. Dung Ngâm Sương cũng không muốn giải thích nhiều lúc này, nên không đáp, chỉ tiếp tục kéo xe đi.

Buổi pháp sự ấy kéo dài gần trọn một ngày. Vì mộ phần không người thân thích, nên mọi nghi thức cần người nhà phối hợp đều do Dung Ngâm Sương gánh vác. Từ hôm qua tới nay, nàng chưa được nghỉ ngơi, lại toàn làm việc nặng nhọc, nếu không phải nhờ một ý chí cứng cỏi chống đỡ, e rằng đã ngất xỉu từ lâu.

Khi tiễn xong pháp sư, Dung Ngâm Sương ngồi bệt xuống xe tay đẩy, nhìn ba ngôi mộ mới được đắp xong, nghỉ ngơi hồi lâu rồi mới bế từng đứa nhỏ lên xe, trở về thành.