Chương 13.2: Dùng kế

Bảo thúc bị mắng thì lập tức cúi đầu, không dám nhiều lời thêm nửa chữ. Ông đi đến bên cạnh, lấy ra văn phòng tứ bảo, viết liền hai bản hiệp ước giống nhau. Khi Anh Đào mang khế nhà trở lại, Bảo thúc đã viết xong và đưa cho Triệu Thiến xem qua. Sau khi nàng ta ký tên và điểm chỉ, Bảo thúc thu lấy khế nhà rồi rời phủ.

Ra khỏi thành, Bảo thúc tìm đến đạo quán, giao hiệp ước và khế nhà vào tay Dung Ngâm Sương, hớn hở bẩm báo: “Phu nhân liệu sự như thần. Triệu Thiến kia đúng là có tật giật mình, làm chuyện trái với lương tâm nên mới chịu nhịn như thế, lại tin lời đồn về tòa nhà có quỷ đã lan truyền ra ngoài. Thực ra chuyện xảy ra trong ngõ nhỏ kia, ai mà để tâm cho được?”

Nói đến đây, miệng đã khô, ông uống cạn một chén nước, sau đó nói tiếp: “Ban đầu ta vốn định đưa cho nàng ta đủ hai trăm lượng, nhưng nghĩ đến việc phu nhân từng bỏ ra thêm một trăm lượng bạc để ép nàng nhập trạch, nên ta cố tình ép giá, từ hai trăm lượng chém xuống còn một nửa. Ban đầu chỉ nghĩ thử một lần, không ngờ Triệu Thiến chẳng còn lòng dạ nào thương lượng, vậy mà cũng chịu đồng ý. Phu nhân xem, chuyện này có phải kỳ lạ lắm không?”

Dung Ngâm Sương xem qua hiệp ước một lượt, sau đó khép lại, quay sang nói với Bảo thúc:

“Có gì lạ đâu. Nàng ta đã làm chuyện trái lương tâm, tất nhiên không muốn dây dưa thêm rắc rối.”

Bảo thúc ngơ ngác: “Phu nhân nói vậy, chẳng lẽ Triệu Thiến thực sự ở trong căn nhà ấy từng…” Lời chưa dứt, ông đưa tay làm động tác chém đầu.

Dung Ngâm Sương khẽ gật đầu, đáp: “Nhị gia có nuôi một tiểu thϊếp bên ngoài, ai ngờ nàng ta mang thai. Triệu Thiến sợ mất địa vị, ra tay gϊếŧ sạch cả nhà người ta, từ tiểu thϊếp, đứa nhỏ trong bụng, đến cả cha mẹ nàng ấy. Bởi vậy mới có tâm lý chột dạ, chỉ e chuyện cũ bị người lật lại, gây phiền toái về sau.”

Bảo thúc nghe xong thì kinh hãi nhìn Dung Ngâm Sương, hồi lâu mới thở hắt ra một hơi, mắng lớn: “Trước giờ chỉ thấy nàng ta là ác phụ, không ngờ lại là độc phụ! Gϊếŧ bốn mạng người, chẳng lẽ cứ thế mà xong? Sao phu nhân không báo quan, để nàng ta bị phán án rồi xử trảm? Loại độc phụ này, trời không dung đất chẳng tha!”

Dung Ngâm Sương nhìn vẻ mặt căm phẫn của ông, thở dài: “Ngươi quên rồi sao, Thượng thư Hình Bộ chính là cậu ruột của Triệu Thiến. Nhà tiểu thϊếp ấy thì nghèo khó, lại sống ở vùng quê hẻo lánh, không hậu thuẫn, không nhân chứng vật chứng rõ ràng. Ai lại chịu đứng ra đòi công lý cho họ?”

Lúc này Bảo thúc mới sực nhớ Triệu Thiến quả thật có người cậu làm đến chức Thượng thư Hình Bộ, ông đành cảm thán thế gian lắm điều bất công mà chẳng thể làm gì hơn. Ông thở dài bất lực: “Ôi… sớm biết thế thì cứ nên bòn thêm ít tiền từ ả độc phụ ấy.”

Dung Ngâm Sương bật cười, nói: “Sao lại gọi là bòn. Chúng ta đường đường giấy trắng mực đen, hiệp ước rõ ràng, ấn tay đàng hoàng.”

Dứt lời, nàng lấy ra một trăm lượng bạc, đưa cho Bảo thúc rồi nói: “Ngươi hãy đem chỗ bạc này giao cho Triệu Thiến coi như báo lại kết quả. Sau đó, lập tức thay ta sang tay căn nhà ấy. Bạc thu được từ việc chuyển nhượng, ta trừ đi chi phí, phần còn lại chia đôi với ngươi, thế nào?”

Bảo thúc nghe xong thì sửng sốt, vội xua tay: “Không không, ta không dám nhận phân nửa đâu.”

Dung Ngâm Sương ngạc nhiên: “Vậy Bảo thúc muốn bao nhiêu?”

Bảo thúc thấy Dung Ngâm Sương hiểu lầm mình, vội vàng đứng bật dậy, xua tay lia lịa: “Ta, ta không muốn lấy bao nhiêu cả, một đồng cũng không cần! Ta theo đại thiếu gia bao nhiêu năm, ta ghi lòng tạc dạ ân nghĩa ấy. Nay đại thiếu gia đã khuất, sao ta có thể lấy tiền của phu nhân và hai vị cô nhi? Việc sang tay căn nhà ấy cứ để ta lo, nhưng bạc thì một văn ta cũng không nhận.”

Dung Ngâm Sương biết Bảo thúc là người trung hậu, cũng không muốn ông chịu thiệt, bèn nhẹ giọng khuyên: “Vậy sao được, lúc mẹ con ta gặp cơn nguy khó, Bảo thúc không tiếc giúp đỡ, đã là đại ân rồi. Nếu còn để ngươi vất vả vì chuyện này mà chẳng được gì, tướng công dưới suối vàng sẽ trách ta. Huống hồ chẳng phải ngươi không định tiếp tục làm việc cho Mai gia sao? Một mình ra ngoài, ít nhiều cũng cần có bạc phòng thân.”

Bảo thúc vẫn không ngừng xua tay. Thấy chẳng thể giảng thông, ông dứt khoát nhanh tay thu lại khế nhà và hiệp ước, cầm lấy một trăm lượng bạc, xoay người bước đi, vừa đi vừa đáp: “Phu nhân đừng khách sáo nữa. Ta theo đại thiếu gia rong ruổi khắp nơi mấy năm, cũng đã tích lũy được chút đỉnh, ngài chớ bận tâm vì ta. Việc căn nhà này, cứ giao cho ta. Dựa vào kinh nghiệm bao năm trong nghề, hẳn có thể bán được giá tốt. Ngài cứ đợi tin lành của ta đi.”

Nói dứt câu, không để Dung Ngâm Sương kịp mở lời, Bảo thúc đã vội vã bước qua cửa. Dung Ngâm Sương nhìn theo bóng lưng ông khuất dần, chỉ biết thở dài, thầm nghĩ nhân gian vẫn còn nhiều người tốt.

Nhớ tới lời hứa năm xưa với Thu Dung rằng sẽ an táng nàng và cha mẹ nàng cho tử tế, Dung Ngâm Sương ngẫm tính thời gian, bèn xuống bếp nấu mấy món đơn giản. Sau khi cùng Đại Nhi và Yêu Nhi dùng bữa xong, nàng để Đại Nhi trông em chơi trong nhà, còn mình thì đi ra ngoài tìm một hiệu quan tài.

Nàng chọn đặt ba cỗ quan tài gỗ tùng, trong đó có một cỗ là loại dành riêng cho phụ nữ mang thai mất sớm nơi cửa quan. Tổng cộng mất khoảng hai mươi lượng bạc, nhưng nàng đưa hẳn ba mươi lượng, nhờ hiệu quan tài sáng sớm mai đến ngôi mộ ngoài thành làm một lễ pháp sự theo lệ. Chủ hiệu thấy bạc hậu thì lập tức đồng ý, không nhiều lời.

Xong xuôi, Dung Ngâm Sương lại vào thành mua vài món dụng cụ đào đất, rồi trở về đạo quán, chờ đến đêm xuống.