Chương 1.3: Quả phụ bị vu oan

Ngay sau đó, nàng ho khan kịch liệt, phun ra từng ngụm nước, mãi mới có thể hít thở lại.

Đại Nhi và Yêu Nhi quỳ cạnh bên cũng sững người, không khóc nữa, hai gương mặt bầu bĩnh đẫm nước mưa và nước mắt đang ngơ ngác nhìn nàng.

Dung Ngâm Sương thở dồn dập, ho muốn mất nửa cái mạng, mãi mới ổn định lại được. Nàng lập tức ôm chặt hai đứa con vào lòng.

Chợt cảm thấy bên hông có gì đó đang động đậy, nàng cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện trên người mình lại buộc một sợi dây thừng. Lúc này, sợi dây đang được ai đó thu lại.

Một giọng nam cất lên bực bội: “Ngươi muốn chết thì đi nơi khác mà chết, sao lại đến ngay cửa nhà ta, làm lão tử phải nhọc công cứu? Thật là phiền phức!”

Người đàn ông này có thân hình cao lớn. Hắn mặc áo ngắn, quấn khăn che đầu, cõng theo một bé gái trên lưng, có lẽ là con hắn. Thu lại sợi dây thừng xong, hắn hùng hổ xoay người bỏ đi, chẳng buồn ngoảnh lại. Đám người đang đứng quanh đó cũng tản ra, ai nấy đều nhanh chóng rời đi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lúc này Dung Ngâm Sương mới hiểu là mình vừa được bọn họ cứu mạng. Nàng vốn định nói lời cảm tạ, thì bé gái ngồi trên lưng người đàn ông kia đột nhiên quay đầu nhìn nàng.

Ánh mắt cô bé lạnh lẽo đến rợn người, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, khiến Dung Ngâm Sương không khỏi rùng mình. Trong lúc nàng còn đang hoảng hốt, người đàn ông kia đã rẽ vào một lối nhỏ, rồi đóng sầm cửa lại.

Thôi cũng được, có lẽ người ta cũng không muốn dây vào một quả phụ tai tiếng như nàng. Không đếm xỉa thì thôi, nàng cũng chẳng miễn cưỡng.

Mưa cũng đã dứt, ba mẹ con đều ướt sũng cả người. Dù đang giữa hè, nhưng vừa dầm mưa vừa bị gió thổi, họ đều thấy lạnh buốt. Thấy Đại Nhi và Yêu Nhi đang run lẩy bẩy, Dung Ngâm Sương quyết định tìm một chỗ nhóm lửa sưởi ấm cho bọn trẻ.

Chỉ tiếc rằng lúc này nàng hoàn toàn tay trắng. Bao đồ đưa cho Đại Nhi đã bị rơi mất trong lúc hoảng loạn. Lúc đó có quá nhiều người vây xem náo nhiệt, giờ muốn tìm lại e cũng chẳng còn hy vọng gì.

Một tay nàng bế Yêu Nhi, tay còn lại thì dắt Đại Nhi, nàng chậm rãi tìm đường ra ngoài thành. Nàng nhớ nửa năm trước khi ra ngoài du ngoạn cùng tướng công, nàng từng thấy một đạo quán bỏ hoang bên con đường cái ngoài thành. Dù có mục nát đi chăng nữa, chí ít nơi đó vẫn có mái ngói che đầu. Với ba mẹ con nàng lúc này, như vậy đã là quý giá vô cùng.

Con đường lầy lội vì cơn mưa lớn trở nên trơn trượt, lầy lội bùn đất. Vì Đại Nhi trượt ngã hai lần, Dung Ngâm Sương đành cõng con. Tay phải giữ lấy Đại Nhi trên lưng, tay trái bế Yêu Nhi. Một đoạn đường không dài, nhưng với nàng lúc này lại như đi cả một đời.

Vừa đẩy cánh cửa đạo quán, một luồng hơi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, nàng đưa tay che mũi phẩy nhẹ vài cái, rồi lần mò vào trong.

Thực ra lúc này vẫn chưa muộn lắm, chỉ mới khoảng đầu giờ Tuất, nàng ôm hai đứa con bước vào, đợi một lúc để mắt thích nghi với bóng tối rồi mới tìm được một khoảng đất trống, đặt bọn trẻ xuống. Không dám nghỉ ngơi, nàng lập tức đi một vòng quanh đạo quán rách nát tìm vật dụng nhóm lửa.

May sao, có vẻ nơi này từng có người ăn xin trú tạm, nên trong góc vẫn còn ít rơm rạ. Nàng chọn mấy nắm rơm còn khô ráo, rồi đập nát một chiếc ghế gãy đã mục để dùng làm gỗ khô nhóm lửa.

Trở lại khoảng đất trống, nàng nhặt hai viên đá vụn, ngồi xổm trên đất cẩn thận đánh ra tia lửa. Cách nhóm lửa này là do phu quân dạy nàng ngày trước, không ngờ hôm nay lại thành cứu cánh.

Sau một hồi chật vật xoay xở, ngọn lửa rốt cuộc cũng bùng lên. Nàng vội vàng đỡ Đại Nhi và Yêu Nhi ngồi gần vào sưởi ấm. May mà đang giữa hè, nếu là mùa đông thì với cảnh lăn lóc như vừa rồi, hai đứa nhỏ đã phát bệnh.

Nàng cởϊ áσ ngoài cùng váy ngoài của mình, đặt xuống lót dưới cho hai con ngồi, dùng chính áo khoác bao lại che gió cho chúng. Sau đó, Dung Ngâm Sương mới ngồi xổm trước đống lửa, giũ giũ áo quần ướt sũng của cả ba, kiên nhẫn hong khô dưới ánh lửa chập chờn.