Chương 12.2: Dạy dỗ kẻ ác

Triệu Thiến giàn giụa nước mắt nước mũi, run rẩy bám lấy chân bàn đứng lên, nhìn quanh nơi lúc nãy xuất hiện bóng quỷ rồi dò xét kỹ lưỡng, thấy không còn gì mới thở ra nhẹ nhõm một chút.

Đột nhiên nàng cảm thấy bên má có gì đó ngứa ngáy, cho rằng tóc mình bung ra, bèn giơ tay gạt sang một bên. Nào ngờ da đầu không hề có cảm giác. Một giọt chất lỏng tanh lạnh rơi xuống mặt, nàng đưa tay chạm vào rồi đưa ra trước mắt nhìn thử... là máu, máu tươi!

Nàng chết sững, cứng ngắc, rồi từ từ quay đầu ngước nhìn lên. Trước đôi mắt trợn tròn của nàng là một bóng quỷ treo ngược giữa không trung, tóc rối phủ xuống, từng giọt máu từ mắt, mũi, miệng, tai không ngừng tí tách nhỏ từng giọt, từng giọt lên mặt nàng.

Lại là một trận thét chói tai xé gan xé ruột.

Một đôi tay lạnh băng siết lấy cổ nàng ta. Khuôn mặt trắng bệch của Thu Dung gần như áp sát khiến Triệu Thiến vừa cảm thấy hô hấp nghẽn lại, vừa chìm trong nỗi kinh hoàng không sao thoát được. Trong khoảnh khắc ấy, sống còn đáng sợ hơn chết.

Tiếng Thu Dung âm lãnh vang lên: “Còn nhớ nơi này chính là chỗ ngươi gϊếŧ ta không? Ta muốn ngươi... nợ máu trả máu.”

Thanh âm sắc bén như dao nhọn đâm vào tai Triệu Thiến. Nàng ta bị bóp chặt cổ họng, miệng há ra lại không phát được tiếng, đầu lưỡi vô thức duỗi dài ra như mất kiểm soát.

Ngay khoảnh khắc nàng tưởng mình sắp chết, chợt thấy trước mắt lóe lên một đạo kim quang, gian phòng tối om đột ngột biến mất, không khí ùa vào phổi như được giải thoát.

Triệu Thiến đột nhiên thấy xung quanh đã vây đầy người, những gương mặt tưởng như biến mất khi nãy lại hiện rõ trước mắt. Nàng hét lên như điên, xô đẩy đám đông, la lớn: “Ta, ta sai rồi! Đừng gϊếŧ ta! Đừng gϊếŧ ta... đừng gϊếŧ ta!”

“Phu nhân, phu nhân!”

Tiếng gọi bên tai càng khiến Triệu Thiến thêm hoảng loạn, như thể tiếng gọi đó khuấy động toàn bộ tâm trí nàng. Nàng lao quanh sân như ruồi mất đầu, đâm sầm khắp nơi. Những móng tay sơn đỏ như màu đậu khấu bị nàng cào mạnh vào da thịt, để lại trên mặt từng vết sẹo sâu hoắm, rồi lại điên cuồng giật tóc, kéo mớ tóc dài che kín trước mắt, như thể làm vậy có thể ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài.

Nha hoàn phải gọi mãi mới khiến nàng tỉnh lại đôi chút. Trên mặt Triệu Thiến nhòe nhoẹt son phấn, nước mắt nước mũi hòa lẫn, hai con ngươi tràn ngập sợ hãi. Thấy nàng có vẻ đỡ hơn, nha hoàn mới dè dặt hỏi: “Phu nhân, ngài làm sao vậy?”

Triệu Thiến không trả lời, chỉ ôm đầu gối, cuộn mình lại một chỗ, lùi từng chút về phía sau. Lúc này nàng mới phát hiện, không biết từ khi nào bản thân đã chạy vào trong hoa viên, mà sau lưng nàng... chính là gốc hòe già nơi nàng sai người chôn xác.

“A!”

Lại một tiếng thét kinh hoàng, Triệu Thiến không màng tất cả, bật dậy khỏi mặt đất, xô đẩy tất cả những ai cản đường rồi hoảng hốt chạy về phía cổng lớn. Vì quá vội, nàng vấp phải ngạch cửa, ngã nhào xuống đất, mặt đập thẳng xuống nền, máu mũi tuôn xối xả.

Nhưng nàng không mảy may để tâm đến đau đớn, vẫn như người điên tiếp tục bò về phía trước, thần sắc cuồng loạn, như thể sau lưng có vô số ác quỷ đuổi sát. Không chú ý đến bậc đá phía trước, nàng lăn thẳng xuống từng bậc, dáng vẻ thảm hại không sao tả xiết.

Bảo thúc vẫn tránh sau lưng cặp sư tử đá, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Nhìn Triệu Thiến người không ra người, quỷ không ra quỷ, khác hẳn với vẻ hống hách kiêu ngạo thường ngày, ông cũng không dám và càng không muốn bước tới đỡ.

Không bao lâu sau, bọn tỳ nữ của Triệu Thiến chạy theo sau. Hai nha hoàn hợp lực nâng nàng lên xe ngựa. Sau đó đoàn người chật vật rời khỏi nơi ấy, không dám quay đầu lại.

Bảo thúc bước ra từ sau lưng sư tử đá, bị dọa đến trừng mắt há mồm. Ông đi đến bên đống gạch ngói ven đường, nhặt lên món đồ trộm được Triệu Thiến, rồi xoay người bước vào trong thành, đi về phía trà lâu.

Trong trà lâu, Dung Ngâm Sương đang cho hai đứa nhỏ ăn điểm tâm. Yêu Nhi nằng nặc đòi ăn bánh củ mài hoa quế, nàng tự biết tay nghề mình chưa thông thạo đến mức đó, đành dắt hai con ra ngoài tìm hàng quán.

Thấy Bảo thúc bước vào quán, Dung Ngâm Sương liền giơ tay vẫy. Bảo thúc đi tới, ngồi xuống đối diện nàng, lại liếc hai đứa nhỏ một lượt, lúc này mới hỏi nhỏ: “Hai vị thiếu gia vẫn khỏe chứ?”

Dung Ngâm Sương gật đầu: “Bọn nhỏ đều ổn cả. Chuyện kia thế nào rồi?”

Bảo thúc nghe nàng hỏi đến chính sự, bèn lấy món đồ ra đưa cho nàng. Dung Ngâm Sương nhận lấy, chăm chú xem xét.

Bảo thúc nói tiếp: “Phu nhân quả là cao minh. Triệu Thiến vào trong chưa đầy mười lăm phút đã điên điên dại dại chạy ra. Máu mũi chảy ròng ròng, cả người nhếch nhác không ra thể thống gì, trông chẳng khác nào mụ điên, cứ như sau lưng có thứ gì đó vô hình đuổi theo nàng ta.”

Dung Ngâm Sương nghe ông thuật lại sống động như thật, không nhịn được mỉm cười. Thì ra Thu Dung không lại gần được Triệu Thiến là bởi lá bùa này. Không ngờ một tấm bùa vàng trông chẳng có gì đặc biệt lại có uy lực như vậy. Xem ra tối nay cần phải đối chiếu kỹ lại phù văn mới được.

Bảo thúc lại nói: “Tên mã phu đến truyền lời nói cũng là do phu nhân an bài phải không? Thật là chọn đúng lúc, hắn vừa nói xong đã thấy Triệu Thiến vào sân.”

Dung Ngâm Sương gật đầu: “Đúng vậy. Năm lượng bạc để hắn chạy một chuyến.”

“Năm lượng bạc...” Bảo thúc chép miệng, rồi như sực nhớ ra điều gì, nói tiếp: “Đúng rồi, phu nhân. Ngài không nhắc thì ta cũng quên mất, tuy lần này dạy cho Triệu Thiến một bài học, nhưng ngài lại vô cớ mất đi trăm lượng bạc tiền đặt cọc. Như vậy, chúng ta cũng đâu có chiếm được bao nhiêu lợi.”

Dung Ngâm Sương ngước mắt liếc ông một cái, nụ cười chắc chắn khiến lòng Bảo thúc lòng dao động. Mắt ông đảo liên hồi, ông vội vàng nghiêng người hỏi nhỏ: “Phu nhân, chẳng lẽ ngài còn có hậu chiêu?”

Dung Ngâm Sương đút cho Yêu Nhi một ngụm trà, rồi mới quay sang Bảo thúc, mỉm cười đầy thâm ý. Nàng nghiêng người nói nhỏ vào tai ông mấy câu, khiến mắt Bảo thúc sáng rỡ, lập tức đứng dậy chắp tay cáo từ.

Ông vừa quay lưng, đã bị Dung Ngâm Sương gọi lại: “Nhớ kỹ, mười ngày sau hẵng đi. Đừng đi sớm! Nếu Triệu Thiến chưa tỉnh táo thì chuyện kia không thành được.”

“Dạ, đúng vậy.”